
- Trang văn

Rau khúc nếp
Thứ ba - 10/02/2026 09:17

RAU KHÚC NẾP
(Nguyễn Linh Khiếu)
Mùa đông, ao cạn nước, bèo cái bèo tây đều lụi hết. Khoai lang cũng đã thu hoạch xong. Thức ăn của lợn phải đi kiếm từ rau dại. Đủ thứ rau láo nháo mọc hoang, nhưng nhiều nhất là rau dền, rau sam, rau tầm bóp và rau khúc.
Các cánh đồng màu mùa đông bỏ hoang cho đất hồi. Rau dại tha hồ mọc tưng bừng, miên man. Mẹ giao cho Cò Bé mỗi ngày một rổ rau lợn. Đám Cu Ti, Cò Bạch, Tý Nhớn thường ra đồng hái rau lợn giúp Cò Bé để xong sớm cùng nhau đi chơi.
Đất đồng màu mỡ, rau dại mọc ngút ngàn. Ngày nào cũng chỉ một loáng lũ trẻ đã hái đầy một rổ rau lớn. Rau mập mạp, xanh mướt, mỡ màng, non bấy, trông thật ngon mắt.
Khi thái rau, mẹ gọi Cò Bé đến dặn, rau khúc có hai loại. Rau khúc nếp thì màu trắng bạc, thơm dẻo, vốn để làm bánh khúc, nhưng thân cành xơ cứng, đun mãi không nhừ, lợn không thích. Rau khúc tẻ thân lá to, đầy đặn, non mềm, đun nhanh chín nhuyễn, lợn rất thích ăn.
Chắc là lợn không ưa mùi thơm nên không thích rau khúc nếp. Bánh khúc chắc lợn cũng chả báu gì. Từ đó gặp rau khúc nếp, Cò Bè không hái nữa. Rau khúc nếp ngằn ngặt mọc từng vạt, bạt ngàn, hoang hoải li ti hoa vàng, ngơ ngác.



