
- Trang văn

Khi ta có một nơi để về
Thứ hai - 16/02/2026 20:46

KHI TA CÓ MỘT NƠI ĐỂ VỀ
(Đào Thanh Bình)
Giáp Tết Nguyên Đán, trời lúc lạnh thấu xương, khi lất phất mưa phùn, thêm sương mù giăng giăng mỗi sáng sớm hay khi chiều về, bên mâm cơm nhỏ, lòng người bà, người mẹ bất chợt se se buồn, nghĩ về những mâm cơm lẻ… nhớ mâm cơm có đôi mà vẫn không đủ trong dĩ vãng, nhớ những chiều tất niên cứ lang thang vô thức dưới mưa phùn, xuyên qua cả lối rẽ về nhà … tự trách mình thời thanh niên vụng dại, chẳng hiểu được “Hạnh phúc không nằm ở những điều phi thường, mà nằm ở khả năng cảm nhận cái phi thường trong những điều bình thường”. Khi cái "Bình Thường" Trở Thành "Vô Giá", hạnh phúc sẽ ở ngay đó, trong tầm tay, tầm nhìn của mình.
Khi ta có một nơi để đi về, khi ta có những đứa trẻ âm thầm chờ đợi, khi phía sau cánh cửa vẫn còn những hờn dỗi vu vơ hay cả những gay gắt nảy lửa… ấy là nhà ta còn đang “sống”.
Nếu một mai bếp lạnh không còn khói, chẳng còn bát đĩa ngổn ngang để dọn, ấy là khi sự cô độc đã gõ cửa. Ta mới hiểu rằng, mùi thức ăn và sự bừa bộn chính là thanh âm của sự sống, là dấu vết của một tổ ấm vẫn còn hơi người.
Nếu một mai mái nhà không còn cần sửa sang, bóng đèn cháy không còn ai thay, ấy là khi ta đã không còn một "chốn đi về" đúng nghĩa. Một ngôi nhà hoàn hảo không vết xước thường là một ngôi nhà không có dấu chân người. Sự hư hao của vật chất chính là minh chứng cho sự tồn tại của ta.
Nếu một mai con cháu chẳng còn khiến ta phiền lòng, không còn những cuộc gọi hỏi han hay những lỗi lầm cần tha thứ, ấy là lúc sợi dây gắn kết đã đứt rời. Sự phiền toái từ người thân chính là cái giá của tình yêu; không có gánh nặng nào nặng bằng sự trống rỗng khi không còn ai để ta lo lắng.
Nếu một mai đôi chân chẳng còn mỏi vì kẹt xe, chẳng còn bận tâm chuyện xăng tăng hay đường xá, ấy là khi thế giới của ta đã thu bé lại bằng bốn bức tường hoặc một tấm chăn. Sự bon chen ngoài kia, thực chất là một đặc ân của sức khỏe và là quyền được tham gia vào dòng chảy của nhân thế.
Nếu một mai không còn ai khen chê, không còn ai tranh luận hay hờn giận, ấy là khi ta đã trở nên "vô hình" trong mắt cuộc đời. Sự xung đột đôi khi là hình thái mãnh liệt nhất của sự quan tâm. Khi người ta ngừng tranh luận với nhau, nghĩa là họ đã ngừng hy vọng về nhau.
Và nếu một mai tiếng chuông báo thức không còn vang lên, hoặc vang lên mà ta chẳng thể nghe thấy để giật mình tỉnh giấc, ấy là lúc hành trình này đã khép lại. Cái giật mình buổi sớm là khoảnh khắc hồi sinh mỗi ngày, là cơ hội cuối cùng để ta kịp nói lời tử tế với người bên cạnh.
Đừng đợi đến khi "mất đi" mới bắt đầu học cách "trân trọng". Nghịch lý của cuộc đời là chúng ta thường coi thường những gì mình đang có cho đến khi chúng trở thành những gì mình "đã từng có". Sự sâu sắc không đến từ việc tìm kiếm một cuộc sống không rắc rối, mà đến từ việc nhận ra rằng: Mọi phiền toái đều là một biểu hiện của sự sống, và mọi gánh nặng đều là một phần của ân phước.



