
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Đi tìm câu hát
Đi tìm câu hát “Người ơi...” Gặp ngày xưa đứng bên đồi Hội Lim Đã bao sao rụng trăng chìm Mà câu hát trẻ suốt nghìn năm qua Người về... bỏ lại câu ca Dẫu là đá cũng hoá ra hữu tình
Sóng của sông
Con sóng khóc mãi và khóc mãi Không ai dỗ nín nổi Biển còn xa. Hoàng hôn sắp tắt rồi Đành lau nước mắt giữa đất và trời Bằng chiếc khăn tay nắng!
Ngày 8 tháng 3
Uống đầy cốc im lặng Khi đất trời sang xuân Cỏ không nói gì cả Xanh bao lời thanh tân Uống tràn cốc ngưỡng mộ Lửa - nước trộn long lanh Ngày Quốc tế phụ nữ
Ngoái nhìn lại rồi hát
Đi đến gần cuối con đường Lá cọ xanh đổ tràn ánh nắng Chim mỏ đỏ khẽ cắn mùa thu Vị ngọt xưa chảy thành thác nhớ Đi đến gần cuối tình yêu
Đốt lửa trên đỉnh Thiên Nhẫn sưởi cho mưa
Tầm này năm ngoái, bốn chúng tôi - bốn gã “Ngự lâm pháo thủ” không kiếm không súng, lên đỉnh Thiên Nhẫn khi mưa vỗ tay trắng trời. Bên trái là mộ Danh nhân La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp. Ông là người Hà Tĩnh, ngắm mãi phong thuỷ rồi
Nghĩ về Then - Tính
Thung lũng tay nải chàm đựng núi rừng, suối, anh và em cùng Then Tính Gió gẩy bài mừng xuân. Mưa hát bài yêu như dao chém đá Dựng cây Nêu nối trời và đất Vo tròn bài ca thành quả Còn. Buộc tua ngũ hành bay rung âm dương trời đất
Phía sau lưng biển nhạt thế còn gì?
Vẫy vào núi hoa rụng hồng ngọn thác Vẫy vào biển thơm cả rặng San Hô Thương mến ạ gọi thật sâu vào biển Cát sau lưng bỗng hát mơ hồ Đêm như rượu nhung say rung bát biển



