
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Mùa thu không nỡ ra đi
Bóng cúc vàng cuối cùng sót lại Bên hàng rào gào thét “chớ lôi ta …” Hoa mướp vàng tham lam la liếm Đòi tiễn mùa thu sau một tiếng gà Cố nấn ná Thu ta gặm trăng muộn Khoác thơ thu lệch người đứng sân ga
Thử ốm? Ngồi mà ngẫm
Đêm. Ngồi như chó đá Qua bão tìm vầng trăng Bưởi non rụng ao cá Động vỡ cả trăm năm Muỗi đốt chỉ gãy vòi Mưa hắt đầm trang sách Nhân vật khóc nhiều rồi
Giấc mơ đau không kêu…
Bút cũ rích vẫn vẽ vào mây trắng Giấc mơ muộn màng màu của hoàng hôn Giấc mơ bay bằng hai bìa sách Đôi chân gầy tập tễnh vẫn lon xon Người ném đá vì quen ném đá
Tản mạn trong mưa
Trải nhiều sóng gió mới biết: - không phải danh vọng hay tài lộc, bình yên mới là ước mong lớn nhất,hạnh phúc cần nâng niu nhất của con người … Như lúc ta đang ngồi nhìn mưa nghe bão lúc này …
Qua bão càng thương nhau
Đất lở nghiêng Yên Bái Mưa lụt ngập Thái Nguyên Nước mắt đâu chả mặn? Mất mát đâu chia miền? Cầu gãy. Trôi thôn bản Sóng đục ăn mùa màng Bình yên tan trong bão
Thương lắm miền Trung
Tiếng kêu trong đêm sắc hơn bảo kiếm Cứa vào đâu mà chẳng buốt sâu? Lùm cây giã gạo. Trâu bơi húc mưa Kêu đau nhiều thế mà nước vẫn về



