
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Buồn chân quê
Mấy năm xa cách tình như khói Mà gió vô hồi em biết không? Ánh mắt là dây neo mây lại Quay về lấy giấy gói than hồng Em về phương ấy nhiều hương lắm
Quả đất
Một tay giữ mười tay phá Mái nhà thủng! Kêu mưa quá… Chặt hết cây! Nhà lung lay Rừng kêu đau! Lũ cuồng say Mười âu lo trăm thờ ơ
Dòng Kênh là bảo tàng nước
Dòng kênh trước nhà hôm ngọt hôm đắng Cá bơi ngược vì thương.Tôm giật lùi vì ghét Hoa Mướp gầy vì níu mùa thu Lửa rực vàng nướng thơm tiếng chim gù Giăng lưỡi mãi trói hoàng hôn vùng vẫy
Căn phòng trọ
Có căn phòng trọ nhìn ra hồ Gươm Căn phòng mở ra ba chiều thế giới Huyền sử đi mệt mỏi như người Nhóm lửa nấu bao chờ đợi ma còn chẳng tới Cây thay lá bao lần hy vọng chẳng thèm sôi
Người già lẫn rồi thơ lẫn cẫn…
Tiếng chuông giáo đường kết đoàn tàu chở lời nguyện cầu Mưa ào tới đức tin không có ô Mắt người ướt rồi khô? Bầy chim trắng va vào mây trắng Tiếng hót không màu rơi xuống nghĩa trang Cánh hoa dứt khoát theo gió lang thang
Nghiêng bến Tình Cương
Nghiêng bến nồng nàn cho hoa Bưởi trắng tóc em xanh Sóng thơm lần hồi núi đồi khe suối Cá Anh Vũ rỉa câu thơ cũ Hồn nhà thơ đau - sướng kêu trời?! Em gánh nước sông rửa lá dong cười Cho tôi làm đòn gánh miết vai áo tươi
Suy tưởng
Gieo câu thơ xuống cánh đồng Nở bông cúc hồng rồi bông cúc tím Em có hái không? Thời gian hoá đá Tóc bạc rồi mắt vẫn trong veo Ta vẫn khắc hình em vào đó



