
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Thì thầm mùa xuân
Ta thắp một nén nhang trầm Đón mùa xuân vào trước cửa Ta đọc một câu thơ thầm Lay người phương xa đừng ngủ Những giọt chuông chùa lành lạnh
Đào Quất ngóng người
Đào quất co ro ngóng Người qua như khói bay Chủ hoa hi hoay lửa Hoang mang cóng run tay Cả năm trời vật vã Khuân vác chở lên đây
Những ngọn lửa đến trong đêm 22 Tết
Tạnh mưa càng lạnh. Đốt lửa không chỉ để sưởi mà còn để nhớ cha mẹ. Khi còn sống cha nghiện sưởi lửa. Rồi tôi được di truyền thú say mê lửa ấy.
Rượu xuân tình
Ở trên này chả cần tủ lạnh đâu. Một năm có tới 9-10 tháng có sương giá buốt đến tức ngực.Thậm chí có băng tuyết.Thấy bảo người thành phố lên đây xem tuyết? Nó buồn cười lắm.
Hoa Chuối rừng nướng thơm chờ mong
Hoa Trẩu bồng biêng không lang thang nữa Chỉ những vệt trắng thơm miết vào kí ức Bao hạt Dẻ vừa lăn vừa rưng rức Người lăn đi chẳng thấy lăn về? Hát “Lên Cao Bằng “đất đá thơm lời
Nhớ
Có thể là em không nhớ Khi đi về qua bến sông Cát trắng ngàn đời vẫn trắng Nước trong ngàn đời vẫn trong.
Tứ tuyệt buồn
Trót mang trong hồn ngõ vắng Cùng ánh trăng, cát trắng, con đường ... Đêm đêm thơ như lá rụng Nỗi nhớ lùa chạy dọc ngõ cô đơn!



