
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Biển lạnh
Đốt lửa. Biển lạnh. Mơ em Ngắm chim di trú hiểu thêm lòng người Thất thường . Biển như chợ đời Thấy đông thì đến thấy cười tưởng vui
Thuyền - Bão - Tôi và Em
Biển đón một thuyền và một cơn bão Nặng nứt chòng chành nhân thế Tìm đâu ra Mỏ Neo? Bão rập rình như tình yêu Muốn thì nói phắt đi đừng lưỡng lự
Gửi miền Trung
Gom nhóp 10 năm 1 ngày tan hết Nước mắt mồ hôi theo lũ da diết Cố che chắn cho bàn thờ ông bà Thắp hương vào đâu? Cắm vào ướt nhoà Một năm vài lần bão quật miền Trung
Cô Tô - ngày đón bão
Biển như em hờn giận Anh là đảo âm thầm Sóng vùng vằng trăm bận Thuyền chòng chành phân vân Cô Tô ngày đón bão Bến tàu ngóng rất xa
Lửa sao chè già…
Góc Thái Nguyên - cây chè già Tẻo teo hương đến cửa nhà thì tan Xanh này là xanh đa đoan Nào sâu cắn với chang chang nắng vò … Hết thời xanh nõn vô lo Còn đâu ong bướm lò dò vây quanh
Ký sự: - Có phải chỉ để đi bộ?
Ra đường buổi tối 10 năm có phải chỉ để đi bộ Bên trái dãy nhà sang. Đèn đường sáng phân phối rực rỡ như nhau Trong mỗi ngôi nhà cười khóc chẳng giống nhau
Có lẽ chỉ thế này thôi
Vỉa than chờ bao lâu để cháy Trầm Hương ngủ mãi chờ một bàn tay Ngọc trai đáy biển chờ một mê say Chuông cổ bị bỏ quên chờ ngân phút giây ? Người nghệ sĩ như vỉa than, trầm hương, ngọc trai, chuông cổ ấy Ẩn giấu “năng lượng cháy sáng và vang ngân “để có ích cho đời



