
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Chiến tranh
Buồn nhân loại ngập trong trùng nước mặn Biển xói bờ đá sỏi biết đau Cây ngậm nước lá nhàu trong đắng chát Chim chuyền cành cong gập gẫy sầu. Người hỡi người bao nợ nần uất hận
Quỳnh
Trăng trốn sau màn đêm yên lặng Ngắm hoa quỳnh từng đốm sáng phiêu diêu Cánh mảnh mai như mày cong thiếu nữ Trắng dịu dàng đến da diết nôn nao
Yêu dấu dâng em
Anh tặng em một chiều mưa bụi nhỏ Gió không về, nắng lưỡng lự treo mây Đào vừa đơm nụ thắm trên cây Cánh còn rung ngỡ ngàng hơi ấm lạ Anh tặng em một ngày xuân tha thiết Hương tết còn nồng trong góc phố, hàng cây
Người hỡi
Chỉ có hoa và cỏ cùng một con đường thưa thớt nắng rơi Chỉ có mình em ngồi lại chốn chơi vơi Tiếng hò lơi tắt lặng giữa dòng
Phái đẹp chúng mình
”Mồng tám tháng ba Em ra thăm vườn …“ Câu hát ngân nga Hát tặng cô thời nhỏ Vẫn còn ngân… chân nhún, múa mềm Em nhớ cô, nhớ mẹ, nhớ bạn hiền
Tia chớp mùa xuân
Mồng tám tháng ba anh ngập ngừng trước cửa Bông hồng nhung lóng ngóng trên tay Mẹ dặn đừng lo, đừng xấu hổ Cô bé nhà bên vốn dĩ hiền hòa Tuổi mười ba vẫn thường nũng nịu
Người chăm hoa
Em đến trường vui lắm Có mẹ dắt bàn tay Nắng hòa reo khúc nhạc Chim hót cùng sớm mai Lớp màu xanh như mây Bảng đen huyền, phấn trắng



