
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Nghệ thuật bắc cầu
Vàng một thủa, tuổi thơ trôi vội vã Xanh một thời, nhung nhớ để trong tim Trắng một khoảng không, bồng bềnh mây ước vọng
Không đề
nước trộn mình trong mây gió xoáy đầu xuống biển mặt trời giòn trong cát trăng lửng lơ giữa trời tưới một màu xanh tươi dịu cơn nồng mùa hạ mát lòng người ... chốn trăng ...
Tia nắng tình yêu
Tình yêu như tia nắng hồng Nắng rơi chòng chành Sớm mai dịu dàng Nắng vươn tới nơi bao la Nơi vòng tay thiết tha Nơi tình yêu mãi xanh ! Về đâu ơi tia nắng hiền ?
Chị đến thăm
Nước mắt chưa rơi Chị đã đi rồi Em đứng giữa vườn trưa bối rối Vòng tay tròn, ôm mùi thơm áo chị Tóc vờn bay, lưu luyến một bàn tay. Mắt vừa cay ... Chị đã đi rồi Cả cuộc đời gói trong lời kể vội
Chúc mừng
Chị hát em nghe một triệu bông hồng Mừng ngày sinh, em vừa tròn mười bẩy Mắt sáng hơn ngàn sao tụ lại Tóc mềm hơn vạn áng mây bay Chị hát em nghe bằng một trái tim say
Nhớ bạn
Nhớ bạn rồi Tớ không khóc đâu Để dành nước Tưới những hàng cau Hòa vào dòng sông Khỏa những bờ ao Tan vào nắng Vào mưa bay cuối vụ
Hơi thở đêm trăng
Tôi giật mình đánh thót một cái. Gì thế nhỉ? Ôi chao, chói mắt quá. -Nó ở đâu rồi? Một bóng đen phủ lên tôi, một bàn tay tóm cổ tôi, dúi vào cái gì lùng nhùng. Lại tối om. Họ mang tôi đi đâu đây? Lên phòng khách?



