
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Tháng Tư nhớ!
Tháng tư bồng bột ngây ngô lạ Chợt nắng chợt mưa chẳng nhớ mùa Như cô gái đang thì mười bẩy Nũng nịu hờn ghen bối rối lòng Tháng tư vội vàng nông nổi lạ
Tháng tư vịn gió
Tháng tư ơi phút giao mùa đã tới Sao dùng dằng đứng giữa thời gian Để tuyết rơi trắng đục loang trời Để bàng hoàng con tim ẩm ướt Anh lạc đường Tìm lối một mùa đông
Mây của trời
Mây của trời chắc màu xanh lắm nhỉ Xôm xốp bồng bềnh theo gió chu du Chẳng nhớ nhà, chẳng biết khóc hu hu Vi vút từng cao, lang thang xứ lạ Đây thảo nguyên, đây trùng trùng núi đá Đây rừng già, suối bạc, nước long lanh
Cà phê sáng
Binh dị xinh xinh một góc phố Nắng sớm trong veo buổi cuối tuần Đời đến thơm tho, chuyện trò lớn nhỏ Gió mát lùa về, xanh mãi những niềm vui.
Chào tạm biệt
Có một cánh hoa vừa chào tạm biệt Chiếc hôn mềm như tia nắng sớm Hương hoa thơm vương vào cửa sổ Góc phố đông người, ai đó xôn xao …
Neo của ngọn gió
Chị là con bướm xinh Cánh mềm như hơi thở Mẫu đơn tròn bỡ ngỡ Đất yêu trời kết hoa ? Chị là cánh én xa Giấu mùa trong nỗi nhớ Góc vườn xuân đứng đợi Thơm dịu dàng phố trưa
Yêu Munich
Munich đón tôi, Lớt phớt giọt mưa rơi Cong cong sợi nắng Thơm thơm khí trời Cây mơn mởn tươi Người nói cười nhè nhẹ Khẽ khàng, êm ả



