
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Hoa tím
Tím nhạt phôi pha má môi lợt lạt Dáng yếu mềm em gánh cả mùa xuân hạt mưa rơi tự trời cao chót vót Cơn gió giận hờn từ tít tắp mù khơi
Dòng sông
Có một dòng sông chảy không bao giờ cạn Nắng gắt gao, mưa đổ xói bờ Giông tố bốn mùa, thuyền đi, thuyền ở Nước vẫn dập dềnh, trong đục, nông sâu.
Sợ
Tôi sợ dẫu chưa từng trải qua chiến tranh tôi sợ dẫu chưa từng đối diện với cái chết Sợ chiếm lĩnh toàn cơ thể buốt bàn chân buốt xương tủy buốt con tim Đổ mồ hôi đầm đìa Tôi bơi trong sợ hãi
Nóng
Ôi cái nóng có biết buồn không nhỉ Có biết thèm một biển mát bao la Có biết thương người miệt quê vất vả Có biết hờn mây rong ruổi nơi xa? Ôi cái nóng có biết thương mẹ cha Tóc trắng, lưng còng, bàn chân đi lật bật
Nụ hôn tìm về
Có một nụ hôn thời thơ bé Mẹ thơm con vào má tròn đầy Con vội vàng đi, để rơi ngoài ngõ Mẹ dõi nhìn, đôi mắt giấu chơi vơi. Nửa cuộc đời con tìm về lối nhỏ
Nụ hôn tháng Tư
Tháng tư dịu dàng Hoa níu bàn tay Đường đi về chốn chân mây Gió xuân hây hẩy Hai người hôn nhau. Nụ hôn bay tới từng cao Chạm vào quá khứ
Hoa
Hồng đây mới thực là hồng Bao nhiêu nắng đổ cũng không vừa lòng Môi xòe, khoe nhị cong cong Vàng như rót lửa vào lòng đang sôi



