
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Mắt đựng nắng
Em mơ một mùa xuân mưa bụi hiền hòa gió lớt phớt thơm mùi hoa đồng nội cánh đồng lúa trải xanh vào giấc ngủ anh ru ... Em mơ một mùa hè nắng đổ cháy hết mình cho thỏa những khát khao
Bông hoa thắm
Con vịt lạch bạch Vì nặng nghĩa tình Con chim lắc lư Vì thương vì nhớ Con quạ đuôi dài Tha lôi quá khứ Thiên nga trắng muốt
Con chim yêu trời
Con vịt lạch bạch Chạy xuống hồ bơi Con chim yêu trời bay đi muôn ngả Còn quạ vất vả vì cái đuôi dài thiên nga dạo chơi bên hồ lai láng Đàn bướm đùa nắng ríu rít bụi hoa
Nhớ bạn
Bao năm rồi tôi không gặp bạn? Đôi mắt nào vẫn tròn lung linh sáng Chiếc răng khểnh, nụ cười tươi duyên dáng Sóng xô về, nỗi nhớ mênh mang. Tuổi thơ nào mình đến lớp dênh dang Con đường làng, tre xanh, đất trắng Nắng thu vàng, thơm như thị chín
Nghệ thuật
Nghệ thuật ngưng bước thời gian Dẫn không gian lạc vào xứ lạ Nắng già trăm năm soi điện sáng trong phòng Ta đứng giữa hai miền hư và thực Cuộc đời không bắt đầu từ trong bụng mẹ Mà tự thuở xa xưa, khi nghệ thuật ra đời
Trăng trong
Valentine làm ta nhớ mãi Buổi hẹn hò dưới ánh trăng trong Câu chuyên bên lề làm ta ướt bờ mi Người yêu ta chẳng biết nói gì
Cánh đồng xanh màu lúa
Anh hỏi thăm cô gái nhà cụ Uân Nghe họ nói vừa duyên vừa tài giỏi Mắt như mùa thu dập dờn sông nước Tóc dài đen, tay trắng, da thơm "cô ấy đi chơi, xin anh đừng hỏi"



