
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Trăng trong
Valentine làm ta nhớ mãi Buổi hẹn hò dưới ánh trăng trong Gió thủ thỉ bên cánh đồng xanh mướt Câu chuyên bên lề làm ta ướt bờ mi Người yêu ta chẳng biết nói gì
Valentine
Valentin, nếu không anh Ngay cả những nhành hoa đẹp nhất Ngay cả sô cô la mật ngọt Cũng không thể cho em bớt cô đơn Điều gì sẽ xảy ra nếu không anh Tất cả tháng năm Anh bên em với trái tim Nồng nàn, thắm đỏ
Valentine
Có những cặp tình nhân say đắm Mải cầm tay, thắm thiết nụ hôn Quên cả nắng đã cạn trời hồng Quên cả mây đã dạt trôi góc bể Có những cặp tình nhân già như thể Gốc cây đa cây gạo đầu làng Trái tim son vẫn mơ màng hớn hở
Miền ký ức đến thăm
mồng một tết bút còn nồng men rượu mực còn xanh màu lá bánh chưng giấy còn thơm mùi hương trầm quế tim còn rung tiếng chuông đổ giao thừa nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ bạn bè đất nước
Chị yêu màu vàng
Chị ơi 66 mùa xuân (*) Tươi như mai nở Thắm như cánh đào! Mớl ngày nao đêm thi Rạch Giá Chị hát dân ca "người ở đừng về" Giọng trong trầm ấm thiết tha Tóc dài, sơ mi trắng Tinh khôi mượt mà.
Giao thừa
Giao thừa đến nhịp chuông đã điểm Em hái lộc về xuân biếc trên tay Gió ngậy thơm gà xôi, miến mọc Rượu nếp đầy ly sóng sánh dâng Chúc mừng mẹ cha anh em bè bạn
Lời chúc cuối năm
Đất Việt ơi xuân chắc về vui lắm Hoa thắm bên người Chim hót với mưa bay Trẻ chạy loăng quăng Áo tươi màu nắng mới Già tủm tỉm cười, Khấp khởi ngóng tin con



