
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Con thuyền
Em lại nhớ anh rồi Chữ nhòe trôi, thơ ướt Thuyền vẽ tan thành nước Tìm lệ rơi đáy sông? Em chạy tìm mùa đông Xin lại chút lửa hồng
Đón chị về Búp trên cành
Lời em như hát như ca Mặn mà đồng lúa, ngân nga cánh diều.Tim hồng chan chứa dấu yêu Hẹn ngày hội ngộ, võng điều đón em.
Hè về
Hè về vang tiếng ve ngân Trời xanh cao vút đầy sân nắng vàng Tiếng chân rảo bước rộn ràng Thuyền đầy ắp cá lưới giăng giăng mờ Một đàn em nhỏ ngây thơ
Vườn nhà
Vườn nhà bí đỏ la cà.Hỏi thăm xà lách sao mà thân thương. Mấy anh cà rốt đội sương.Dáng đứng ngay thẳng lại vương sắc hồng Lơ thơ mấy chị cải ngồng Chưa kịp lấy chồng đã vội trổ hoa
Trái tim đóng băng
Một trái tim đóng băng Nằm sâu trong tuyết Tuyết trắng...Tuyết óng ánh. Con gái yêu, con gái nhỏ bé vẽ cho mẹ một con tim đỏ đẹp và mềm, mang trong mình thương và đau
Con đi rồi
Ngõ rất quen mà sao nay thấy lạ. Chạnh lòng ta man mác dưới hàng cây. Chim không hót như mấy ngày hôm nọ. Để mẹ về ngõ nhỏ lại càng xa.
Cánh Anh Đào sẽ trắng
Không dứt mưa Không ngừng gió Cánh đào đỏ rơi Lạnh, run, kiệt sức. Giọt và giọt nhỏ xuống Anh đào khóc Nó sẽ trắng... sẽ trắng... Một thời đẹp vừa qua... như thế.



