
- NGUYỄN THỊ TOÁN

Có một nỗi niềm
Có một nỗi niềm Băn khoăn, lo lắng Thương cây lạc non Giữa trời nước trắng Cơn mưa vừa tạnh Có một bàn tay Nhẹ nâng lá mỏng Khẽ vun gốc – dày
Chuồn chuồn ớt
Em mải tìm gì trên mặt nước lao xao, Bầu trời cao vỡ tan nghìn mảnh nhỏ, Cánh mỏng rung như lời chưa kịp ngỏ Chạm nhẹ chiều, lay động cả hoàng hôn Em đậu xuống - đỏ rực một đốm than
Tháng Tư về
Bài thơ “Tháng Tư về” của Nhà giáo-Nhà thơ Nguyễn Thị Minh Hương là một khúc ngân dịu nhẹ mà sâu lắng về khoảnh khắc giao mùa, nơi thiên nhiên và ký ức hòa quyện, đánh thức những rung động rất đỗi tinh tế trong tâm hồn con người.
Quà tặng mẹ
Con chẳng biết mua quà gì tặng mẹ Chỉ dắt mẹ về phía biển mênh mang. Một ngày thôi – mẹ không cần gắng gượng Mà dịu dàng như sóng vỗ miên man
Cô trồng nấm
Ngoài sân nắng gắt Rơm, thóc khô rồi Trong nhà trồng nấm Mưa xuân vẫn rơi Bình phun đeo vai Nặng bầu nước mát Tay bơm đều đều Miệng cô vẫn hát Trên đôi má cô
Từ mầm non thi ca đến những sóng ngầm suy tư
Trong dòng chảy thơ Việt Nam đương đại, có những giọng thơ chọn cách cất lên bằng âm điệu trầm lắng, không phô trương, không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu thẳm. Thơ của Bùi Lan Anh là một trường hợp như vậy. Từ những bài thơ đầu đời viết khi còn là một thiếu nữ tham gia trại sáng tác văn học thiếu nhi Búp Trên Cành
Bình yên
Tôi đến xứ Đài vào những ngày Biển Đông dậy sóng, Bầu trời căng mình như một cánh cung… Ngoài khơi xa đại dương gầm lên bằng thứ ngôn ngữ của quyền lực



