
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Hoàng Thành
Chẳng được làm vua lấy một ngày Vẫn cùng với cháu ngự nơi đây Áo bào đai ngọc quên chưa vận Vẫn tưởng mình vua ở xứ này
Chấp nhận
Ai mới sinh cũng khóc Lớn lên sẽ biết cười Nụ cười và nước mắt Là hành trình song đôi Trót làm kiếp con người Có lúc khôn lúc dại Có lúc phải lúc trái
Hết thời
Sắp hết thời rồi em quý ơi Chẳng còn len lỏi chỗ đông người Vành đai đã siết đừng lai vãng Kẻo phải nhập kho đến hết đời
Hè - Thu
Cứ thế chang chang mấy tháng Hè Ông Trời đổ lửa xuống làng quê Cỏ cây héo úa đồng khô cạn Nhức nhối không gian ngộp tiếng ve Rồi bỗng một hôm dọc vỉa hè
Mộng
Biển hát ru mình dưới ánh trăng Thiu thiu giấc mộng gặp Em Hằng Đêm rằm Tháng Bảy tròn vành vạnh Hỏi có mấy người được thế chăng
Nha Trang bình minh và đêm
Hoà trộn màu xanh biển với trời Đây hòn Đảo Ngọc kia Hòn Dơi Hòn Tằm ăn đỗi vươn ra biển Đôi cáp treo cao chở tiếng cười Đêm nay trăng xuống cùng rong chơi
Ngố
Ngố ta khi ở trời Tây Cái gì cũng lạ cũng ngây ra nhìn Mần chi cũng phải móc tiền Bắt tay thằng nộm mất liền 2 Ơ (Euro)



