
- TRẦN HUYỀN TÂM

Xuân về
Long lanh đường sương lối cỏ Nồng nàn mắt nắng lời hoa Ngan ngát hương đưa thơm cánh gió la đà Xuân dịu ngọt khởi chồi xanh nụ biếc.
Tạp cảm chiều Đông Hà Nội
Chiều mưa Có cơn gió trái mùa lạc bước thềm xác lá Lòng chợt rét như chưa từng buốt giá Xuýt xoa tìm, tay lạnh, ngón chơi vơi.
Viết cho một vùng biển lạnh
Em nói gì mà líu ríu tiếng mưa Mà rừng ấp sóng mây, núi sà vào lòng biển Em nhắn gì mà nước nhớ nguồn nước tìm về bến hẹn Giữa muôn trùng rừng biển toạ lên mây.
Biển đêm
Cơn cớ gì mà sóng rầm rĩ thế Cứ cồn cào bươn bả ngược xuôi Biển hình như quên mất giấc đêm rồi Con sóng quẫy mặn lòng lời môi khát.
Diệu huyền lời ru mùa đông
Se sẽ dịu dàng se sẽ mong manh Long lanh nắng ngợp tràn long lanh nắng Từng sợi tơ chuốt vàng mơ óng ánh Như chưa từng nắng óng ả long lanh...
Biển thức
Biển bước ra từ huyền thoại Tháng Mười Hai Từ vách đá rêu phong những khu rừng cổ tích Núi giong cánh buồm mây trôi trong dòng sương đông về đã rét Mùa đằm mình vào sâu thẳm lòng đêm.
Viết cuối đường mây
Những nấc thang mây đơm bông trắng đỉnh trời Xanh lấp loáng ánh huy ngời rạng rỡ Vầng thiên kim thắp quang ngàn hoa đỏ Những sắc màu sóng sánh bước nguyên sơ.



