
- TRẦN HUYỀN TÂM

Khúc tâm du
Đó là một chiều đông đã thật đông Rét cũng ngọt trước lặng thầm hoa sữa Có ý nghĩ nhớ ai không biết nữa Mải miết tìm về phương trời xa…
Viết ở đường thơ
Nắng chờ ai mà bước về bịn rịn Để chiều lơi tím rịm dáng em ngồi Vầng Bạch Vân vẩn trắng lưng trời Mây ngàn năm chùng chình cánh gió.
Cất nắng
Bỏ công chưng cất nắng trời Một chiều cả rét rót mời gió Đông Rót men cho má thêm hồng Cho môi thêm ấm tiếng nồng lời say Ngọt ngào ấp ủ đôi tay Bình yên riêng gửi tháng ngày nhiễu nhương.
Về thăm trường cũ
Tôi trở về đây theo nhịp nắng đưa Khói tóc bay cay mắt người xa xứ Dòng sông lặng ôm bóng cầu tư lự Con đường làng líu ríu bước chân quen.
Viết trước thềm đông
Ngày quầng thâm đôi mắt gió hao gầy Đêm dãi dề nấc tiếng lòng thoảng buốt Cơn bão rớt cuối trời Nam vọng nhắc Thêm một lần đất Bắc cận kề Đông! Sóng mung lung lai đáo chật lòng sông
Giữ lại
Mùa bần thần nhìn tuế nguyệt phôi pha Chiều ngắn tũn giữa lòng phố cũ Biển âm thầm thức cơn ngái ngủ Sóng co mình, cái lạnh tấp gần thêm.
Khúc cổ cầm mùa đông
Em dịu dàng như ngàn nắng tơ bông Như mây trắng tụ về từ xanh ngát Bao ân lành từ ngàn xưa trong vắt Theo em về rực rỡ nỗi niềm riêng.



