
- TRẦN KIM HOA

Ký tự chiều cuối năm
Trong nỗi buồn tôi trong câu thơ tôi tôi đơn độc và tôi khiếm khuyết Trong giấc mơ tôi trong khúc ru tôi tôi vụn vỡ và tôi son sắt Khung trời ngụ ngôn mây thêu ngũ sắc
Bản thảo thời gian
thi thoảng khi chiều xuống khi đêm mênh mông khi giữa người đông khi về chốn cũ khi trước cỏ miên man trước sông cuộn chảy khi những ký tự tảo tần dập xóa mình trên giấy trắng gánh những cơn
Đêm hôm trước
đêm hôm trước gió và mưa đưa mùa đông về mùa đông không đi một mình sương lạnh xúm xít tôi rùng mình trong chăn mỏng nhớ những con đường những hàng cây phong phanh thương bếp lửa đã nhen lên đã lụi tàn
Năm cũ giờ ở đâu
Năm cũ giờ nơi đâu chiều dâng sương khói mãi giọt xuân nào tê tái màu son bờ môi xưa năm cũ bên song thưa trầu cay têm vôi trắng xôi nếp cái hoa vàng trầm thơm về xa vắng
Về một buổi sáng yên tĩnh
cửa mở chỉ những con đường thức giấc dăm ba bức tường hoen nắng mái ngói còn thơm hương đêm nắng lan trên những ngọn cây lá vàng mùa thu đâu đây
Một sớm thanh thuần
tan loãng hơi sương thoáng một cánh cò dưới lớp cỏ xanh cọng rơm nằm yên lặng một sớm thanh thuần… lùi lại phía thung xa con dốc thôi miên đường chỉ tay trên vách núi vạt nắng màu lam
Noel
Noel nắng và lạnh nhắc ta những điều chỉ có Chúa mới biết vì sao và vì sao Năm ấy ta đôi mươi noel trôi réo rắt phố chảy lấp lánh ánh đêm hài đồng nhoẻn cười trên máng cỏ



