
- TRẦN THU HUÊ

Hương ổi
Nghỉ hè, cô và các bạn rủ nhau đi du lịch, tới một nơi có cái tên rất lạ: Bù Gia Mập. Vượt qua quãng đường hơn 200 km, mệt đừ vì không quen đi đường xa, nhưng khi xe dừng lại trước cổng Vườn quốc gia Bù Gia Mập, cả ba như bừng tỉnh. Sau khi hoàn tất thủ tục tại trạm kiểm soát,
Một lứa bên trời thắp lửa văn chương
Năm 1976, ngay sau khi đất nước ta được thống nhất, một ý tưởng tuyệt đẹp gieo mầm văn chương đầy tâm huyết của vị Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình - ông Nguyễn Ngọc Trìu và vị Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình - Nhà văn Bút Ngữ - đã được thực hiện.
Đảo xanh
Hải đảo xanh xa tít Trông như một con thuyền Màu cờ hồng rực rỡ Như cánh buồm bay lên Chia cùng anh gian khổ Với bao niềm vui chung Anh có nghe trong gió Thì thầm lời em không?
Những bông phượng đỏ
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen.
Chuyện của sẻ nâu
Trên cây cau trước sân nhà, có một gia đình Sẻ về làm tổ. Sẻ bố và Sẻ mẹ cần mẫn tha từng lá cây, cọng rơm, sợi cỏ mềm… khéo léo đan thành chiếc tổ xinh xắn và ấm áp. Một buổi sáng trong lành, từ chiếc tổ nhỏ vang lên những tiếng kêu ríu rít.
Chị tôi
Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão quái ác hôm xưa.
Chuyện nhà bác Mai
Ở góc vườn nhỏ, có một bác Mai đã sống nhiều năm. Thân bác nâu sẫm, sần sùi theo năm tháng, nhưng cành lá lúc nào cũng xum xuê, xanh mướt. Những chị Lá mai mỡ màng xòe tay hứng ánh mặt trời ấm áp, miệt mài chế b



