
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Thật lòng thu sang
Có một miền gió ngược Thổi nồng nàn qua sông Bóng cầu rơi đáy nước Phù sa rưng rưng hồng Níu những ngày cuối hạ Nhạt thếch màu thủy chung
Chiều vắng bên hồ
Chiều bên hồ gió trải vắng mênh mông Trời xanh thắm, mây trắng tìm đáy nước Bóng dương liễu vờn sóng mềm tha thướt Hương thầm thì ngan ngát thinh không
Quê hương mình ta thấy từ tầng cao
Quê hương mình ta thấy từ từng cao Nhà bên nhà, xếp như bàn tay đặt Con ngõ nhỏ là mạch hồng máu chạy Nhịp tim buông sớm sớm tiếng chuông chùa
Một loài hoa thắp lửa
Không bừng lên cháy rực một khung trời Như phượng vĩ gọi ve về tiếp lửa Níu chói chang từ bình minh gọi cửa Chiều qua rồi sắc đỏ vẫn tươi nguyên
Ngỡ như mùa thu sang
Ta như bay trước một sớm mai này Xuân đã qua, hạ dùng dằng giữ nắng Trời thong dong dẫn nẻo về mây trắng Gió ngợp trời rười rượi bốn bề lên Mặt hồ im lìm ăm ắp nỗi niềm riêng
Nhớ thương ngày giá lạnh
Vàng như lửa mặt trời từ phía biển Đón ngày dài mùa hạ lúc tinh mơ Đất âm âm qua đêm ngằn ngặt thở Cây lặng thầm ngóng gió đứng chơ vơ
Bài học giờ giải lao
Mười phút giải lao thầy giáo nói rất nhiều Không cần bảng đen, không cần giáo án Một góc hành lang mấy mái đầu bè bạn Lớp sinh viên đứa đứng, đứa ngồi …



