
- TRƯƠNG MINH HIẾU

Mưa dông
Ào ào mưa trút bốn bề Sấm ầm ầm giật, chớp lòe lòe giăng Gió đâu mà gió phũ phàng Cây nghiêng, cành gẫy, mùa tan nát mùa Mưa xối xả, đã hay chưa
Nửa chừng mưa
Trời vừa dứt những hạt mưa thoáng qua Gió lại hầm hập nóng Những mảng tường loang lổ màu xám trắng Phả lên hơi hướng trưa hè Hàng cây đứng trơ trơ Lấp loáng nước vừa quệt lên đám lá
Đất quê gọi mùa
Con đường dài ngang qua phía làng tôi Xe cộ chạy ngược xuôi rung mặt đất Hai mươi năm, chẳng dám tin có thật Giấc mơ bây giờ như vàng nắm trong tay
Viết bên cửa sổ máy bay
Gần ngàn mét trên tầng cao tít tắp Tiếng động cơ ru nhẹ giấc mơ màng Ô cửa xinh xinh như hai bàn tay khép Ta gom cả trời mây qua một khung hình Trào dâng dưới tầng sâu như bông trắng ngút ngàn
Bay cao mơ ước
Giữa thung lũng ngàn cây* Lễ hội thả đèn trời Chúng tôi đến từ đất nước xa xôi Người lạ người Ngỡ ngàng nghe tiếng gọi Gần lại nhau bằng những nụ cười
Hoa trắng ngang sườn núi
Thôi ào ạt cơn mưa rào mùa hạ Gió thênh thênh dồn mây trắng lên trời Ngang sườn núi trùng trùng xanh vời vợi Nưng nức màu hoa trắng, trắng tinh khôi
Trái tim bằng lăng tím
Xuân chùng chình gom cải dọc triền sông Vàng rực rỡ gửi hoa vào bến nhớ Đã đâu đó bằng lăng về giữa phố Dâng lời thề xao xuyến hạ dần sang



