
- Trang văn

Thư gửi cha
Thứ hai - 31/08/2026 10:52

THƯ GỬI CHA
(Đỗ Minh Huệ)
Cha yêu kính của con!
Khi con viết những dòng thư này để gửi cha thì cha đã đang ở một miền xa vời vợi. Nhưng con tin rằng, cha vẫn đọc được lá thư này. Con nghĩ gì, viết gì, cha đều đọc được. Vì cha là cha của con.
Cha đi xa từ khi con còn nhỏ xíu, nhưng cả ngày xưa và bây giờ, trong con, hình ảnh cha vẫn vẹn nguyên như chưa bao giờ có cuộc chia ly, bởi mẹ là người đã kết nối con với cha bằng tất cả tình yêu thương và một đời hy sinh của mẹ!
Mẹ hay kể cho con nghe về cha. Ban ngày mẹ bận việc, chỉ có bữa ăn và buổi tối là mẹ được ở nhà. Trong các bữa ăn, trong các câu chuyện mẹ kể đều là những câu chuyện về cha. Mẹ kể cha rất giỏi câu cá, cha sách giỏ đi câu là có cá mang về cho mẹ, là hôm ấy cả nhà có bữa ăn tươi. Câu chuyện về mẹ và cha cùng tham gia du kích là con rất thích. Cha ở đội du kích nam, mẹ ở đội du kích nữ, hai đội thường không về cùng lúc. Cha bảo mẹ: “Hôm nào cậu về trước là tớ biết, hôm nào cậu về sau, tớ cũng biết. Thế hôm nào tớ về trước hay về sau, cậu có biết không?”. Mẹ còn ngớ người chưa hiểu vì sao thì cha đã giảng giải cho mẹ nghe, rất đơn giản thế này: “Hôm nào tớ về đến ngõ nhà mình mà không thấy mạng nhện vương vào mặt là cậu đã về rồi, còn hôm nào tớ về ngõ nhà mình thấy mạng nhện vương đầy vào mặt, biết ngay là cậu chưa về”. Kể lại chuyện này cho con nghe, mẹ cười và giọng mẹ rất vui, con có cảm giác như mẹ rất nâng niu kỷ niệm ấy.
Rồi mẹ kể về ngày cha tái ngũ, bây giờ nghĩ lại, con vẫn thấy nhức nhối nơi trái tim và nước mắt lặng lẽ rơi. Hồi đó, mẹ sinh con mới được ba tháng, cha xung phong tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ để bảo vệ Tổ quốc. Trước ngày cha lên đường vào chiến trường Nam Bộ, cha bế con rong ruổi khắp sân nhà, vừa huýt sáo cho con nghe, cha vừa nậng nịu con: “Hôm nay cha thổi sáo cho con nghe, ngày mai, ai thổi sáo cho con nghe, và cha thổi sáo cho ai nghe”!
Ngày ấy, con còn nhỏ dại, chỉ biết nghe mẹ kể chuyện về cha, con nghe và nhớ thế thôi, con cũng không hiểu tại sao mẹ lại hay kể chuyện với con về cha đến thế! Nhưng mỗi lần mẹ kể là một lần con ghi nhớ, và con không bao giờ quên. Sau này, khi con khôn lớn hơn, khi con đã trưởng thành, đã có một tổ ấm riêng, con mới hiểu và thấm thía được rằng, vì sao trong mỗi ký ức của mẹ đều có hình ảnh của cha, con hiểu được, mỗi câu chuyện mẹ kể về cha, là biết bao tình yêu và nỗi nhớ thương của mẹ dành cho cha suốt mấy chục năm trời. Con mới hiểu được rằng mẹ kể cho con nghe về cha để phần nào lòng mẹ nhẹ vơi đi nỗi nhớ đã đè nén trong lòng mẹ từ rất lâu, rất lâu! Con mới hiểu được, mẹ muốn bù đắp sự thiếu hụt cho con, mẹ muốn con ý thức được con có người cha thật tuyệt vời và mong con luôn khắc ghi hình ảnh ấy.
Và trong con, cha luôn luôn hiện hữu. Con cảm nhận được mỗi bước đi của con, cha đều dõi theo con và mong con trưởng thành. Mỗi khi gặp khó khăn, con như thấy có cha cùng đồng hành, khích lệ con để con vượt lên phía trước. Mỗi khi có niềm vui, con lại thắp nén nhang thủ thỉ cùng cha để cha biết và chia vui cùng con. Trong làn khói nhang thơm ấy, con như thấy cha đang mỉm cười! Mỗi lần như thế, con thấy lòng nhẹ nhõm và ấm áp lạ thường!
Cha ơi! Cha có biết, mẹ thương và nhớ cha đến mức nào không ạ? Con còn nhỏ, chưa hiểu nhiều về việc cha đã hy sinh, nhưng con chứng kiến cảnh mẹ buồn bã, đau khổ từ ngày cầm trên tay “Giấy bảo tử” của cha. Con còn nhớ, mỗi dịp Tết đến xuân về, nhà nào cũng kéo cờ Tổ Quốc để đón xuân, chỉ riêng nhà mình là không có. Thấy mọi nhà tấp nập kéo cờ, con ngây thơ chạy về nhà hỏi mẹ: “Mẹ ơi, sao nhà mình không có cờ hả mẹ?”. Có lẽ, ngày ấy, con còn nhỏ quá, chưa hiểu gì nên mẹ chỉ nhìn con rồi trả lời rất khẽ: “Nhà mình không treo cờ, con ạ”. Nghe mẹ nói thế, con chỉ biết nghe mà không dám hỏi vì sao, mặc dù trong lòng con rất muốn biết lý do.
Ngày đó, thỉnh thoảng đoàn chiếu phim lại mang màn ảnh, máy chiếu phim về tận sân kho của các thôn để phục vụ nhân dân trong xã. Mẹ là người bán vé xem phim, lẽ ra, khi bán hết vé, mẹ có thể vào xem phim cùng mọi người. Nhưng, chưa bao giờ mẹ vào xem phim, cha ạ, hết vé lúc nào, mẹ về với con lúc đó. Khi thấy mẹ về sớm, con lại vô tư hỏi mẹ: “Sao mẹ không vào mà xem phim?”, mẹ chỉ trả lời con là mẹ không thích xem phim. Con cũng chỉ biết vậy mà không hiểu vì sao mẹ không thích. Mãi sau này, khi con đã trưởng thành, con mới hiểu được vì sao ngày xưa nhà mình không treo cờ ngày tết, vì sao mẹ không thiết xem phim và vì sao mẹ không dám treo tấm “Tổ quốc ghi công” ở trên tường!
Cha ơi! Cha có biết, mẹ thương và nhớ cha đến mức nào không ạ? Mẹ nhớ cha nhiều lắm. Con biết điều đó, bởi con thấy mẹ đã cất, giữ tất cả những bức thư cha đã gửi về cho mẹ như giữ phần đời quan trọng của mình. Hôm đó là một ngày mưa, mẹ không đi làm, con cũng ở nhà cùng mẹ, mẹ gọi con với vẻ rất quan trọng: “Mẹ cho con cái này”. Con cảm giác có một cái gì khác lạ và nóng lòng chờ đợi. Mẹ chạy vào trong căn buồng nhỏ và mang ra cho con một cái túi ni lông. Con đỡ lấy túi và hồi hộp mở ra xem. Cha biết không, đó là những bức thư và cuốn nhật ký của cha - Kỷ vật cuối cùng - kỷ vật thiêng liêng của cha còn để lại. Mẹ giữ chúng trong suốt 20 năm và cất rất kỹ như cất giữ báu vật. Con đọc thư và nhật ký của cha, vừa đọc, con vừa khóc. Con đã 22 tuổi, đủ lớn để cảm nhận được tình cảm, nỗi trăn trở của cha trong những ngày đi chiến đấu vẫn không nguôi nhớ về gia đình, nhớ mẹ và chị em con, con cảm nhận được tình yêu thương, sự thủy chung của mẹ. Mẹ đã nuôi và chăm sóc ba chị em con bằng tất cả tình yêu chồng và tình thương con mà mẹ đã “chắt chiu” suốt cả cuộc đời của mẹ. Con thấy mình thật hạnh phúc khi được làm con của cha mẹ, và con thấy cha cũng thật hạnh phúc khi có được người vợ hiền, tần tảo, đảm đang, như mẹ của con!
Cha ơi, con viết thư này để tâm sự cùng cha, con muốn nói để cha hiểu rằng, con chưa bao giờ thiếu vắng cha, những câu chuyện của mẹ, cuốn nhật ký và những lá thư của cha để lại là hành trang cho con trong suốt những năm qua, nhờ có hành trang ấy, con có cuộc sống như ngày hôm nay, con có người cha thật tuyệt vời! Con thật tự hào về cha!
Cha ơi, nếu có kiếp sau, con xin vẫn được làm con của cha mẹ, gia đình mình vẫn gặp lại, đoàn tụ bên nhau, cha nhé!
Con gái của cha!



