
- Trang văn

Hoa xương rồng
Thứ bảy - 29/08/2026 18:20

HOA XƯƠNG RỒNG
(Dương Chính Chức)
Trước cửa chung cư nhà mình đang ở có một khoảnh đất nhỏ. Chẳng có gì đặc biệt. Vốn là cát với đất, sau người ta rải sỏi lên, trồng vào đó mấy bụi xương rồng. Chúng cứ lặng lẽ lớn lên, xù xì, gai góc. Ngày ngày đi qua cũng chẳng để ý.
Cho đến hôm qua, giữa đám xương rồng ấy bỗng có một cái cây nở hoa.
Chỉ vài bông thôi. Những chấm đỏ nho nhỏ, chen giữa những khóm lá xanh, khiêm tốn giữa những những thân cây thô ráp, khô khan, xù xì, gai góc. Thế thôi, nhưng khiến mọi thứ trở nên khác hẳn.
Có lẽ cái đẹp vốn không cần phải nhiều, đôi khi chỉ cần một chút thôi cũng đủ để người ta thấy được thứ mà trước nay chẳng buồn để ý. Có lẽ con người cũng thế. Giữa cái vẻ xù xì, thô ráp, gai góc ấy vẫn có thể có một mầm hoa đang đợi dịp để nở.
Cái đẹp có thể không đủ khả năng thay đổi cả thế giới nhưng nó giúp cho ai đó tỉnh thức, giúp họ biết giữ lại được, dù là một chút, cái dịu dàng giữa những khô ráp gai góc, cái tử tế giữa những va chạm, xung đột, hay một sắc hồng tươi giữa những mảng màu đen xám quanh mình, trong mình.
Cái khoảnh đất trống ấy bây giờ thật quyến rũ. Chỉ vài bông hoa nhỏ thế thôi mà cũng làm cho cả một góc xù xì ấy trở nên thơ mộng hơn.
Mình đẹp hơn, mình thiện hơn cũng là một cách đối đãi tử tế với đời, với người và với chính bản thân mình.



