
- Sáng tác mới

Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng...
Trăm cơn mưa trăm cửa long lanh Đón những đứa con xa trở về Mắt mưa soi mắt người . Mùa vụ chạy qua hớt hải Những mùi thơm đồng bãi ướp mặn giấc tre ngâm Sau vách mưa Mẹ hóa thân Vạc cõng trăm cơn giông...
Mưa tầm tã. Máy bay Mỹ lại luôn luôn gầm ghè, đe dọa. Đường làng nước ngập đến đầu gối. Bọn học sinh chúng tôi sơ tán từ thành phố đến đây thật vất vả. Nhưng chúng tôi vẫn đội mũ rơm,...
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi Mười tám mùa xuân ơi, lòng mình xát muối...
Tôi hay nghẹn lòng Trước những giọt nước mắt đàn ông Hôm nay ngày kỷ niệm thống nhất non sông Đã có một người đàn ông Rưng rưng khóc ... Ngày kỷ niệm thống nhất...
Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn một tác phẩm mới xuất bản mang tên "Búp trên cành: Viết tiếp ước mơ" qua bài viết của Nhà thơ Kim Chuông. Cuốn sách gồm 92 tác phẩm của 80 Nhà văn Nhí đến từ 2 vườn ươm của 2 miền quê của đất nước cách nhau 1500km...
Bắt đầu từ những thay đổi to lớn trong chương trình giáo dục 2018 so với trước đây, đó là sáng tác văn thơ đã được đưa vào giảng dạy, học tập chính khóa trong nhà trường từ THCS đến THPT. Phần này thú vị, ý nghĩa nhưng rất khó với đa số học sinh và giáo viên....
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi...
Yêu chú bộ đội Súng vác trên vai Mũ cài ngôi sao Nụ cười tươi tắn Nhớ ơn chú lắm Cháu sẽ cố gắng Sớm chiều chăm ngoan Học thật giỏi giang...
“Ve! Ve!” Đó chú ve sầu quen thuộc đã mở hòm lấy cây đàn vi-ô-lông ra chơi bản nhạc mùa hè rồi đấy! Hè này chúng mình vui biết bao nhiêu! Vui không phải vì cái nắng năm nay rực rỡ hơn, ve sầu dạo nhạc hay hơn mà còn vui vì chúng mình được hít...
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé....
Trần Tấn - cựu Đại tá công an nhân dân - Giám đốc khu sinh thái Công ty Vĩnh Phúc rộng vài trăm ha đa dạng, phong phú và giầu đẹp. Nhiều người gọi ông bằng cái tên trân trọng “Người cựu chiến binh Vàng” của thế hệ những người lính cụ Hồ thời chống Mỹ. Song hành cùng...
Chú bộ đội đứng gác Nơi biển đảo xa xôi Nụ cười hiền trên môi Mắt tràn đầy hy vọng Mặc sóng to biển động Mặc nắng gắt mưa trôi Chú đứng gác giữa trời...
Theo phong tục truyền thống của người Ấn, người con gái đi lấy chồng đến khi sắp sinh đứa con đầu lòng phải trở về gia đình bố mẹ mình để sinh con,...
Chúng mình đi trong đêm chia tay đêm rộng quá và sao trời vời vợi Lòng thổn thức bao nhiêu điều muốn nói Chân vấp hoài những lối quen đi...
Có những hành trình trong đời học trò không được đánh dấu bằng những huy chương hay bảng vàng thành tích nhưng lại lặng lẽ in sâu trong kí ức như một cột mốc trưởng thành. Đối với tôi hành trình học đội tuyển qua những tháng hè vất vả cùng...
Thế chiến lần thứ nhất Khi bố tôi sinh ra Năm một chín mười bốn (1914) Một thế kỷ đã qua... Đời người là gang tấc Được thua cũng thế thôi
Thời gian là cung bậc...
Ngày nói dối toàn cầu, hình như thế, luôn trôi qua một cách êm đẹp. Trên nhiều trang mạng, người ta kể những chuyện vui, chuyện “vịt”, chuyện được “ăn” món thịt… “lừa”, và vô số những chuyện “nho nhỏ, xinh xinh” vô hại hoặc rất tai hại...
Ngày tôi rời Việt Nam, hành lý vỏn vẹn một thùng Karton, một túi trống đỏ và những ước mơ trong lành của tuổi mới lớn. Berlin đón tôi bằng cái lạnh thấu xương của buổi sáng ở nhà ga Alexanderplatz, bằng mùi bia cũ và màn sương phủ mờ...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



