
- Sáng tác mới

Gà mái của bé Tuấn ấp được mười chú gà con. Những đôi mắt gà đen bóng như hạt cườm nhìn Tuấn không chớp. Những cái cánh ngắn cũn cỡn vẫy vẫy. Những cái mỏ xinh xinh vàng khươm....
Nhà có năm chị em gái. Chị cả 1955, mới qua tuổi 70. Chị hai 1958, đợi thêm 2 năm nữa mới vào thất thập cổ lai hy. Nó 60++, em liền kề kém 3 tuổi, em út 1972, 50+, thua chị cả 16 năm, kém chị hai 14 tuổi,...
Tôi có thể nói cái Huế như thế trong những ngày nó mới chuyển đến khu phố tôi. Nhà Huế ở bên cạnh nhà tôi, cách có một hàng rào râm bụt đỏ ối những hoa và một mảnh sân vuông vắn....
Một đêm trăng sáng mấy đứa chúng tôi: Lan, Hồng, Phương, Yến trải chiếu dưới gốc cây nằm kể chuyện cho nhau nghe. Đứa nào cũng có chuyện để kể. Cái Lan kể chuyện bé Xuân nhà nó đi học, nó bảo: “ngày nào con bé cũng về khoe với chị,...
Trưa hè, Ông mặt trời dội nắng xuống làm khô bỏng cả mảng sân ngoài kia. Trong cái bể kính đặt trên hiên, nước vẫn mát mẻ. Trong bể, bên khóm rong tươi tốt là chú chọi hồng đang ung dung bơi đi bơi lại....
Nhà cái Hoa bạn tôi có một cây sấu rất to người lớn ôm mới xuể. Một hôm đến chơi chúng tôi rủ nhau trèo lên cây. Lá sấu sum sê che bóng mát cho chúng tôi. Chỉ một chốc tôi có đầy một túi quả sấu....
Cái nắng của trưa hè như trăm nghìn chiếc đèn pha cực mạnh quét trên mặt đường cát trắng xóa. Những cơn gió Lào quái ác phả từng đợt xuống con đường nóng bỏng....
Đã hai tuần nay tôi mong thầy giáo trả bài kiểm tra toán quá. Thế mà giờ toán hôm qua thầy lại bảo là nay mới trả. Sáng nay tôi hăm hở bước tới trường bởi vì tôi tin chắc bài của tôi sẽ được 9 hoặc 10....
Trời đã tối từ lâu, ngồi trong nhà buồn quá, mấy đứa chúng tôi rủ nhau đi mua mận. Hàng mận kia rồi! Dưới ánh sáng chói chang của ngọn đèn điện mắc trên cành cây, ngôi hàng hiện ra với đủ thứ hàng: thuốc lá đắt tiền, bánh kẹo, rượu bia…...
Nụ Hồng Bạch khoan khoái cởi tấm áo choàng xanh. Nó vươn vai hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng mùa hè. Hồng Bạch đưa mắt nhìn ra mọi phía. Trời vẫn chưa sáng rõ. Trong bóng tối mờ, nó nhận ra bạn bè của mình có người đã thức từ lâu, đang nghiêng mình theo bước chân chị gió....
Có một cái nón mới được chủ rất chiều chuộng. Một lần đi du lịch về, nó được treo ngay ngắn trên tường, thả mình trong một giấc mơ: các bộ phận trong người nó cãi nhau kịch liệt. Vành To gân cổ nói:...
Ở bên dòng sông nọ Có một chàng trai nghèo Chài lưới mà nuôi mẹ Cuộc sống rất gieo neo. Bỗng xuất hiện thuỷ quái (Chắc theo lũ trôi về)
Rẽ sóng lao vun vút Ngoác miệng răng nhọn ghê....
Chị cho em mượn con dao nào! Vừa hỏi vừa nhìn tôi, Hải vừa vo vo cái gì tròn tròn. Nó vừa nhấm một chút nước bọt vào tay rồi lại vo.. rút con dài vót thành tre nho nhỏ, nó chạy ra hè phố mở căng đôi mắt ngó đi ngó lại lên cây phương như tìm kiếm nghe ngóng cái gì,...
Tôi và Tùng chơi với nhau từ hồi còn đi mẫu giáo cơ. Nhà tôi ở ngay cạnh nhà nó mà. Lớn lên, tôi với nó lại học cùng lớp. Tình bạn vì thế càng gắn bó hơn. Chưa bao giờ chúng tôi “ục” nhau cả. Nhưng đến cái hồi chúng tôi cùng học lớp 6C thì đã xảy ra một cuộc “chiến tranh lạnh”....
Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước....
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Chút tình cờ về cao nguyên đất đỏ Sáng mù sương, hoa trắng phủ ngập đường Bên nhà ai, vẳng giọng hát du dương Tiếng hát ngọt nghe dịu dàng da diết Tôi lặng người đếm bước chân mải miết...
Không biết ngày xưa cụ Nguyễn Trãi có trà búp hay chè xanh mà uống hay không, nhưng thanh bạch thì cũng là nước đun sôi để nguội. Khi cụ viết "No nước uống" thì ta hiểu ý cụ là uống nhiều nước để mà quên bớt cái đói. Đây là một phương pháp có tính khoa học....
Lớp phát động làm kế hoạch nhỏ, tôi với Nga bàn nhau xem nên làm thế nào? Thu lượm giấy loại thì các bạn đã đặt hết chỗ rồi. Đi mò cá bán lấy tiền nộp quỹ ư? Cái Nga nó sợ đỉa! Còn móc cua thì tôi lại sợ móc phải rắn....
Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra ngoài ban công, kiếm tí nắng, kiếm tí gió, hi vọng giữ được lâu hơn. Mỗi ngày, từ sofa nhìn ra, Lan ngập mắt,...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



