
- Sáng tác mới

Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước....
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Tôi hay nghẹn lòng Trước những giọt nước mắt đàn ông Hôm nay ngày kỷ niệm thống nhất non sông Đã có một người đàn ông Rưng rưng khóc ... Ngày kỷ niệm thống nhất...
Trên mảnh đất Thái Bình – Đất Đa Cương Hương xa cũ, nay là tỉnh Hưng Yên vừa tạo lập, Nguyễn Thúy Hằng là một trong đội ngũ “các Văn Thi sĩ” có nét riêng ở dáng vẻ hiền thục yêu kiều, ở gương mặt thông minh, sáng trong, mê cảm,...
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu với các bạn một tác phẩm mới xuất bản mang tên "Búp trên cành: Viết tiếp ước mơ" qua bài viết của Nhà thơ Kim Chuông. Cuốn sách gồm 92 tác phẩm của 80 Nhà văn Nhí đến từ 2 vườn ươm của 2 miền quê của đất nước cách nhau 1500km...
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,...
Qua ngưỡng tuổi sáu chục Bạn mới ngộ điều này: Cha mẹ đã đến lúc Rời xa cõi tạm này ... Đó cũng là quy luật Chung cho cả loài người...
Cách đây 50 năm, tròn nửa thế kỷ đời người, vào mùa hè năm 1976, khi Sài Gòn giải phóng, hai miền Bắc Nam vừa thống nhất, sum họp một nhà, Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình là tỉnh đầu tiên trên cả nước đã có công khởi xướng việc mở lớp “Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn......
Cái đáng nhớ! Cái nên quên! Sao cho cuộc sống bình yên hài hòa. Sống lâu rồi cũng sẽ già Già rồi cũng sẽ nên bà nên ông. Cuộc đời như những dòng sông...
Trần Tấn - cựu Đại tá công an nhân dân - Giám đốc khu sinh thái Công ty Vĩnh Phúc rộng vài trăm ha đa dạng, phong phú và giầu đẹp. Nhiều người gọi ông bằng cái tên trân trọng “Người cựu chiến binh Vàng” của thế hệ những người lính cụ Hồ thời chống Mỹ. Song hành cùng...
Bài thơ “Tháng Tư về” của Nhà giáo-Nhà thơ Nguyễn Thị Minh Hương là một khúc ngân dịu nhẹ mà sâu lắng về khoảnh khắc giao mùa, nơi thiên nhiên và ký ức hòa quyện, đánh thức những rung động rất đỗi tinh tế trong tâm hồn con người....
Ngày xưa nuôi con lớn Mình vất vả vô cùng! Giờ xem con nuôi cháu Cũng một mẫu số chung! "Sinh voi, ắt sinh cỏ" Các cụ dạy muôn đời ! Nhưng cỏ ngày một hiếm Chỉ toàn người là người......
Hạnh Phúc và Phát Lộc – Là tên hai cái cây quý giá trên ban công nhà nó ở Vinhome Smart city. Bên cạnh những cây Lan đắt đỏ, cây Chanh gai góc, hay Hoa giấy bền bỉ rậm rạp bốn mùa, Hạnh Phúc & Phát Lộc vẫn là hai cây được nó...
Nắng dát vàng cánh đồng Mẹ em đang cấy lúa Nắng giúp đỡ nhà nông Làm hạt vàng chín mẩy gió rong chơi ca hát Theo nhạc điệu âm vang...
Trong dòng chảy thơ Việt Nam đương đại, có những giọng thơ chọn cách cất lên bằng âm điệu trầm lắng, không phô trương, không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu thẳm. Thơ của Bùi Lan Anh là một trường hợp như vậy. Từ những bài thơ đầu đời viết khi còn là một thiếu nữ tham gia trại sáng tác văn học thiếu nhi......
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm, để bà phải sống cuộc sống khốn khổ, phải lìa bỏ cái đời này mà đi....
Có một ngôi nhà nhỏ. Đồng lương hưu còm để tự lo khi tuổi già đã đến. Một người bạn tâm giao để lặng lẽ đi bên nhau qua bao buổi chiều. Niềm vui ít lắm nên không chỉ dè sẻn mà cùng tạo ra niềm vui… Thế thôi!...
Giữa những ngày giáp Tết, khi bước chân tìm về bãi bồi ven sông Hồng ở Hà Nội, nơi những vườn hoa đang thì thầm thức giấc trong gió xuân, lòng tôi bỗng chùng xuống bởi một nỗi bâng khuâng rất cũ....
Mỗi lần nhà có việc, cậu cả chỉ 2-3 chén rượu, bát cơm, bát canh xong là tìm chỗ … ngủ vì chả còn muốn ngồi chứ đừng nói đứng. Còn lão gia thì ngược lại, càng uống càng vào, chuyện như pháo rang, cho đến khi tan tiệc,...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



