
- Sáng tác mới

Mỗi năm, tháng 10, giỗ Ba xong, 15 ngày sau lại giỗ Mẹ. Thành ra, suốt 15 ngày ấy, mỗi ngày, đều nhớ mẹ, lúc man mác, lúc cuồn cuộn, lúc siết quặn ruột....
Trần Thu Huê sinh ra và lớn lên ở huyện Kiến Xương – Thái Bình, còn quê tôi ở vùng ven biển Thái Thuỵ, tuy cách nhau chỉ hơn 40 cây số nhưng với điều kiện giao thông của 50 năm về trước thì đó quả là một sự xa xôi, cách trở. Nghe tiếng Thu Huê từ...
Sau lập đông, tháng Mười âm lịch, năm nào cũng vậy, nó NHỚ NHÀ, NHỚ BA MẸ thật nhiều. Nó sinh ra ở thị xã, đúng năm giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Nghe Ba Mẹ kể, lúc đó nhà nó ở ngay chân cầu Bo, lúc nghe bom thả sập cầu, mẹ nó từ Bưu điện tỉnh chạy về, thấy nó vẫn trắng, tròn, ngủ say trên......
Phủ Lý, đêm về anh nhớ chăng Ngày xưa thao thức đón hoa Quỳnh Bên nhành Dao ấy, đêm đông lạnh Nghe tiếng tàu đêm chợt nhớ nhà...
buông sóng sánh nắng vàng rắc cồn cào bão tố mùa thu lướt qua như con tàu trồi lên từ sóng rồi vĩnh viễn rẽ xuống miên man dưới đáy sâu những vỏ tàu xác xơ chôn mình trong cát những mảnh vỡ mỏ neo đêm đêm mơ đoàn tụ...
Cuộc sống hiện đại luôn hối hả, vội vã với những kế hoạch, những dự định và muôn vàn những lo toan, bận rộn nên đôi khi ta cũng vô tình với nhừng gì tồn tại ngay bên ta, những thứ tưởng chừng như đơn giản nhưng chỉ cần để tâm một chút ta sẽ thấy muôn điều thú vị....
Bình minh và hoàng hôn – hai nhịp cầu nối ngày và đêm, tuy chẳng bao giờ gặp nhau, nhưng lại hòa quyện trong một thể thống nhất của một ngày. Bình minh thức dậy trong làn sương mỏng, vén nhẹ tấm rèm đêm còn vương trên ngọn cây, khe khẽ rót ánh sáng vàng...
mỗi ngày anh một ngày ra đi con đường quanh co, con đường dấu hỏi chân trời nào chẳng có hoàng hôn mỗi ngày em một ngày xa cách ban mai thênh thang, ngày trôi thênh thang...
Chuyến đầu tiên, hắn theo Đoàn công tác của Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển đi Yên Bái cuối năm 1998, mỗi lần nhắc về chuyến công tác này, nó và Anh Trưởng phòng Tổng hợp – Kế hoạch Sở GD&ĐT Yên Bái lúc đó,...
Bóng cúc vàng cuối cùng sót lại Bên hàng rào gào thét “chớ lôi ta …” Hoa mướp vàng tham lam la liếm Đòi tiễn mùa thu sau một tiếng gà Cố nấn ná Thu ta gặm trăng muộn Khoác thơ thu lệch người đứng sân ga...
Về Bộ được 1-2 tuần thì nó thấy có lịch: Họp bàn về Hội nghị dạy học phân ban ở Trung học phổ thông. Trên lịch, ghi rõ: Thời gian, địa điểm, thành phần. Hội thảo do Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển Chủ trì, có sự tham gia của các Thứ trưởng, các lãnh đạo Vụ, Viện, Nhà Xuất bản, Công ty...
Đã lần thứ mấy mươi Chúng mình hẹn hò nơi đồng bãi Mỗi lần đắm say lại thấy Thật thiếu tấm áo mưa trải lên thảm cỏ. Mỗi chia tay là nhủ
Lần sau nhớ thủ áo mưa...
Với chúng tôi, chị Trần Huyền Tâm là người chị lớn của nhóm Búp Trên Cành. Không phải do Chị nhiều tuổi hơn, vì Chị chỉ hơn đám em út tụi tôi một vài tuổi; Chị cũng không cao lớn, chỉ nho nhỏ, xinh xinh; giọng nói thì cứ chậm rãi, nhỏ nhẹ, khi nói thì ánh mắt cứ lấp lánh như biết cười....
Tôi may mắn được đọc tập “Hà Nội ngày con xa” từ lúc còn là bản thảo, đang trong hành trình trở thành tập sách mới của Nguyễn Thị Toán. Tác giả thân quen nên có thể dễ đồng cảm, dễ hiểu hơn chăng? Vâng, đúng đó là một “lợi thế” của người đọc....
Alena nhắm mắt. Ngón tay cô vẫn run. Phải chăng nó đang tải một luồng điện đã nảy sinh giữa hai cơ thể. Cô thấy ấm, mềm... môi anh thoáng chạm bờ vai. Như một làn sương mơn man...
"Ngày ấy cô đi em nhớ cô nhiều lắm"* Thấm thoát nửa đời cô đã bỏ sau lưng. Lời nói của em qua rừng sâu, núi đá Qua muôn ngàn con sóng vỗ biển khơi Qua gió, qua mây, qua bao chiều da diết nắng...
Sức chứa và chức năng của não bộ ở trẻ em và người già có sự khác biệt đáng kể, phản ánh các giai đoạn phát triển và lão hóa. Và tôi đã tìm được tiếng nói đồng thuận khi trò chuyện cùng GeMiNi. Hắn cho tôi câu trả lời vô cùng thú vị, khoa học và hực tiễ...
Người ta thường nói “Một già - Một trẻ, bằng nhau”. Tôi cũng thường hay dẫn thế khi muốn khơi gợi ở người trẻ sự cảm thông, lòng trắc ẩn trước những vụng về, chậm chạp, lãng trí… của mình - một người già....
Nó đã từng nói: Ba mẹ chính là phép màu đầu tiên, giá trị nhất, mãnh liệt & bền vững nhất, chảy trong nó đến tận bây giờ. Có khi Ba Mẹ trực tiếp mang phép màu đến, nhưng có khi là gửi gắm truyền dẫn qua anh chị em của nó. Nó là thứ giữa,...
Mưa trong nắng Chậm giữa mau Cái nhớ nhau Trắng phau phau mịt mờ Cắn yêu Hằn dấu đến giờ Da trời loang loáng Mây mơ râu người...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



