
- Sáng tác mới

Nửa thế kỷ một dòng sông chữ nghĩa "Búp trên cành" nay nở rộ hoa thơm Nguyên Cục phó dẫu bôn ba vạn nẻo Giữa lòng đời vẫn vẹn sắc hương. Bình (Thuế) mang hoa chúc mừng ngày hội...
Sáng ngày 9 tháng 8 năm 2026. Thành phố Thái Bình cũ đón những người con trở về bằng một ngày nắng đẹp. Nắng tháng Tám không quá gay gắt, trải một màu vàng dịu trên những con phố thân quen. Trong cái nắng chan hòa ấy, những bước chân từ nhiều miền xa...
Dũng vừa lên phố được ba hôm, vẫn còn lưu luyến những ngày ở dưới quê với bà ngoại lắm. Thế mà sáng nay, đùng một cái, mẹ đột ngột về lúc giữa buổi mếu máo bảo: “Bà mất rồi, Dũng ơi!” và ôm Dũng vào lòng khóc nức lên....
Sau khi về học ở phân hiệu Năng khiếu trường Minh Thành, nhà trường tổ chức hội thi báo tường chào mừng 20/11. Mình có bài thơ đầu tay "Hoa tặng cô" đăng báo. Đến hè, trường giới thiệu mình và 1 cậu cùng lớp tham gia trại sáng tác thiếu nhi do Hội VHNT Thái Bình tổ chức....
Nghỉ hè, cô và các bạn rủ nhau đi du lịch, tới một nơi có cái tên rất lạ: Bù Gia Mập. Vượt qua quãng đường hơn 200 km, mệt đừ vì không quen đi đường xa, nhưng khi xe dừng lại trước cổng Vườn quốc gia Bù Gia Mập, cả ba như bừng tỉnh. Sau khi hoàn tất thủ tục tại trạm kiểm soát,...
Bùi Lan Anh viết không nhiều nhưng bài thơ nào cũng ấn tượng với những ngôn từ và thi liệu rất riêng. Có những bài sâu thẳm niềm cảm thương tha thiết với những phận người lam lũ, có những bài da diết khi viết về tình yêu. Ai đã đọc thơ Bùi Lan Anh hẳn không thể không mềm lòng với bài thơ “Chuyện......
Có những mùa hè đi qua chỉ còn lại tiếng ve ngân trong ký ức và sắc phượng đỏ thắm góc trời. Nhưng cũng có những mùa hè ở lại mãi trong lòng người, bởi từ đó những ước mơ được đánh thức, những tâm hồn được nâng niu và những hạt mầm tài năng bắt đầu bén rễ....
Một ngày nào đó Bạn sẽ kiếm tìm Ký ức nhớ quên Người cha yêu quý! Hình hài dung dị Giọng nói ôn tồn Lời cha căn dặn Phút cuối hoàng hôn......
Bất ngờ ngày gặp lại Búp Vỡ oà biết bao niềm vui Ký ức ùa về như gió Anh là ai, tôi là ai...Tấm ảnh đen trắng ngày xưa Ngây ngô mặt mình thủa bé...
Kìa anh! Cô gọi "anh"người không có trong đêm này. Cô gọi một người vắng mặt. Mối tình sống bằng ký ức. Cô sống bằng trí tưởng tượng. Yêu thương, nhớ nhung, chờ đợi… được gửi vào đêm tối. Đêm hiện diện, chuyển động và đồng hành cùng cô....
Có thể nói, trong đội ngũ “Các Nhà văn Nhóm Búp”, Đào Thanh Bình là cây bút nằm ở tốp đầu những nghệ sĩ đa tài trước sự hiện diện và những thành tựu được ghi nhận trong công cuộc lao động sáng tạo nghệ thuật. Với dáng vẻ “mỹ mạo chi dung”, với nét thông minh, nhạy cảm ở năng lượng tỏa sáng và quyến......
Đi đâu từ tối đến giờ Để cho tin đợi tin chờ tin mong Sao không cho thiếp đi cùng Đắng cay cùng chịu lạnh lùng xẻ chia? Trông ra rặng núi Thái Sơn Tựa như nước mắt trong lòng chảy ra Nhiễu điều bọc lấy giá gương...
Nụ hôn bên sông Isar những con sóng đẩy về xa và chúng ta mỗi người mỗi ngả có phải thế không anh? Nụ hôn em - đầu đời giữa mùa thu ngợp nắng...
Các liền anh liền chị quan họ cổ chắc đã từng nghe qua các câu như “Ai ra Kẻ Chợ”, “Kẻ Nía Đông Hồ”, hay là “Sông hời sông hỡi tình sông” trong đó có câu “bắt đò Kẻ Cháy qua sông Sáu Đầu”....
Mẹ dắt con đi dọc Việt Nam, quê hương mình Nơi những con sóng ngày đêm khắc khoải vỗ bờ đất Mẹ Nơi hàng dừa xanh biếc lá, vi vút gió ngàn xưa Nơi từng miếng đất, từng hòn sỏi thấm đẫm máu, mồ hôi cha ông ta nhiều thế kỷ....
Mùa hè năm 1984, khi ấy tôi vừa tròn mười một tuổi. Đó là mùa hè đầu tiên sau khi hoàn thành bậc tiểu học, cũng là mùa hè đặc biệt nhất trong tuổi thơ khi tôi được tham dự Trại sáng tác văn thơ thiếu nhi do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình tổ chức....
Chả biết có phải vì nhiều cau hay không mà xóm tôi lại mang tên là “xóm Cau”. Đi đâu về, đứng tận ở đầu làng, tôi đã nhận thấy xóm qua những ngọn cau cao vút, thẳng đuột. Bà tôi bảo ngày...
Sau 50 năm cầm bút, nhà thơ Trần Huyền Tâm cho xuất bản tập thơ gồm 50 bài lục bát mang tên “Bên trời neo gió”. Ai có thể neo được gió trời? Chỉ có thơ, chỉ có lòng người!...
Bất ngờ như là bóng đá Khóc - cười cách một phút thôi Nhìn xem bao nhiêu mặt khóc? Nhìn xem bao nhiêu mặt cười? Ừ lí trí bảo đáng trách
Ừ trái tim bảo đáng thương...
Mùa giá rét thầy giáo già lên lớp Chiếc áo vá vai chồng miếng vá khác màu Chợt một tiếng khúc khích cười dưới lớp Khi thầy đang giảng bài: “Những điều trông thấy mà đau...” Con lớn khôn tìm về trường cũ...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



