
- Lý luận - Phê bình

“Bên trời neo gió” - bản hoà âm của ánh sáng, ký ức và giác ngộ
Có những tập thơ được đọc bằng mắt. Có những tập thơ được đọc bằng trí. Nhưng cũng có những tập thơ buộc người đọc phải lắng lại, để đọc bằng một thứ cảm thức sâu hơn, gần với trực giác, gần với tâm linh.
“Bên trời neo gió”: Tiếng vọng của truyền thống và dòng chảy hiện đại
Trong lịch sử văn học Việt Nam, thể thơ lục bát không chỉ là hình thức nghệ thuật, mà còn là một biểu tượng văn hóa. Lục bát ra đời từ ca dao – dân ca, từ lời ru của mẹ, từ tiếng hát đồng dao của trẻ thơ, từ nhịp thở của đồng quê.
Giọt nắng vàng lấp lánh
Nhà văn Tùng Điển là bạn rất thân của nhà thơ Kim Chuông - thầy giáo dạy tôi viết văn làm thơ thời thơ ấu khi tôi được theo học trong nhóm “Búp trên cành” tại Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình.
“Bên trời neo gió” – Bản trường ca của một tâm hồn tự tại
Cầm tập Lục bát trên tay, theo thói quen của người chuyên đọc luận án, tôi lật trang đầu, trang cuối, lướt một lượt tiêu đề các bài thơ, tôi giật mình thảng thốt. Con số 50 đập vào mắt tôi, đánh thức ký ức của tôi và Tâm từ thời
Giới thiệu tác phẩm mới: DUYÊN 3
Vào tháng 6 năm 2026, “Lớp đào tạo - bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình” đi qua 50 năm tạo lập. Với ý thức chăm lo, xây dựng nền văn hóa, văn học nghệ thuật ở một vùng đất, năm 1976,
Thơ lục bát của Trần Huyền Tâm
Trần Huyền Tâm là cây bút giàu nội lực và đa dạng. Có thể thấy cô tung hoành ở nhiều thể loại khác nhau, từ thơ, văn xuôi, lý luận phê bình văn học, đến nhạc, họa. Ở thể loại nào Tâm cũng để lại dấu ấn riêng.
“Cất nắng” của Nữ sĩ Trần Huyền Tâm
Trong tập thơ “Bên trời neo gió” của Nữ thi sĩ Trần Huyền Tâm, có những bài thơ không cần đến những cú pháp cầu kỳ hay những hình ảnh quá phô trương mà vẫn để lại dư vị rất lâu trong lòng người đọc.



