
- Sáng tác mới

Chiếc cầu tre
Đừng trách tôi khi nói về quê cứ kể mãi chiếc cầu tre nhỏ đến Thuận Vy bỗng lòng đầy nhớ chiếc cầu tre nối những vườn cây Nhớ vô cùng những năm tháng thơ ngây mỗi phiên chợ ra cầu đón mẹ thúng đội trên đầu nặng thế tay vịn cầu tay mẹ dắt tôi sang
Bất khả kháng lực
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán, Việt: 불가항력(不可抗力 - bất khả kháng lực). Ở đây, bất - không, khả - có thể, kháng - chống lại, lực - sức mạnh. Câu này có nghĩa là sức mạnh không thể chống lại.
Vạn sự lưu một lối, ngày sau còn tương phùng
Người xưa dạy: Biết người không cần phải nói hết ra, nói hết ra tất không có bạn. Trách người không cần truy tận, truy tận người tất tránh xa. Thực ra, bất luận là làm người hay hành xử thì cũng phải học cách để giành lại cho người khác một đường lùi.
Ươm mầm mùa yêu
Em giăng một sợi tơ tình Lá đa rụng ở sân đình chợt xanh Hạt sương đậu mỏi đầu cành Lăn đi gặp bạn kết thành từng đôi
Lão "Hỳ mặt nạ"
Chuyện xa lắm. Ngày ấy, thuở còn mồ ma giặc Pháp, dân Tẩm Thượng bảo nhau. Thằng Hỳ sinh ra, được thả về sống ở Gò Bơn này là do ông trời đã bày nên trò ấy. Hỳ họ Vũ, tên thật là Tiếu. Tiếu là cười. Hỳ là âm thanh của cái cười. Cũng là cười! Sự ăn khớp của Hỳ từ vẻ mặt, nét nhìn, giọng nói, tất tật đều toát lên cái cười nom rất “hài và ngộ”.
Chùm thơ Xuân
Mưa xuân rây bụi la đà Vòm cây hay tóc người già nhuốm sương Dừng chân nơi ngã ba đường Về em lại lạc về phương mưa phùn…
Hẹn hò với Tháng Ba
Một ngày điển hình của tháng Ba. Chẳng hiểu đất trời nay đã đổi thay hay lòng người thấy khác. Buổi sáng, vẫn là mưa khe khẽ buông lơi, như mơ hồ, như chưa từng được gọi tên mưa phùn của mùa xuân. Gió nhởn nhơ, nhẹ nhàng như hơi thở, nhưng vẫn đủ trải nghiệm để tránh chạm vào tâm tư của một người đang sắp phải diễn cảnh “một mình với mình thôi”.



