
- Sáng tác mới

Sân khấu giữa trời
Hết mưa Lại nắng Sân khấu giữa trời Sáng lên Màu trắng Khán giả yên lặng nhìn lá sen tròn. Anh dế kéo đàn Ếch con
Mai vàng và mai trắng
Bên góc sân nhà nội ở xứ miệt vườn phương nam, nơi nắng xuân thường ghé lại sớm nhất, có hai chị em Mai cùng lớn lên từ một gốc rễ. Người chị là Mai Vàng, rực rỡ và chói chang như ánh mặt trời đầu năm. Người em là Mai Trắng, mảnh mai, tinh khiết, dịu dàng như sương sớm.
Giao thừa đấy ư? Nhạt toẹt!
Mỗi ngày, đều như mọi ngày, sau bữa cơm chiều, vợ nấu cơm, chồng rửa bát hoặc ngược lại, chồng nấu cơm, vợ rửa bát, hai vợ chồng vẫn giữ thói quen làm thêm ấm trà, trước khi… mỗi người một ngả.
Tết
Bây giờ khác với ngày xưa Đồng hồ đếm ngược giao thừa Tết Tây Ngồi nhà bấm đốt ngón tay Còn bao lâu nữa đến ngày Tết Ta
Tết vào nhà
Đào vừa qua cửa là thành tết Hai chữ BÌNH AN đỏ rực tường “Ngũ phúc lâm môn” xua mỏi mệt No say hứng chí lại ra đường
Hỏi
Không biết vì sao cứ tết về Là đào khoe sắc quất sum suê Phải chăng Trời Đất chiều Nhân thế Hay tại Mùa Xuân nặng ước thề
Tự do của mây và núi
Tự do có khi không phải là bay đi thật xa, mà là được là chính mình trong hình hài mình chọn. Mây tự do vì mây trôi, vì mây không buộc mình vào một dáng hình cố định. Mây đổi sắc theo nắng sớm, theo chiều tà, theo cả những cơn gió vô tình lướt qua bầu trời rộng lớn



