
- Sáng tác mới

Hoa sen
Sau khi ăn sáng bọn mình ra quán quen bên hồ Quan Nhân uống trà. Buổi sáng làng giữa phố yên bình một cách không tưởng. Hồ bán nguyệt cổ kính trước cửa đình đang mùa sen nở.
Nói với tuổi thơ
Tuổi lặng lẽ đi rồi Bỏ mình ta ở lại. Ta là đứa trẻ con lang thang trong đôi giày người lớn Hát khúc đồng dao bằng giọng trầm buồn. Ta lang thang trên cánh đồng tuổi thơ dần qua Kể những câu chuyện cổ không còn ai nghe nữa
Dáng mẹ
Dáng mẹ còng như một cánh cung Bắn tuổi trẻ, niềm vui vào xa lắc Dáng mẹ còng ngược dốc Cõng mặt trời lên Dáng mẹ còng như một mũi tên Xuyên buồn đau khó nhọc Dấu ngón chân bấm đường trơn
Em mơ kỳ lạ không?
Gà thì đi cày ruộng Trâu ấp trứng dịu dàng Ếch trở thành ca sĩ Hát ru hoa Mướp vàng Phố ốm ngủ cả ngày Đêm rủ nhau làm việc
Mùa hạ
Buổi sớm đi chăn trâu Thấy trời xanh trong veo Nghe thơm thơm hương lúa Tóc se gió lùa theo A! Mùa hạ đã đến Ngọt ngào tự lúc nào Mặt trời như quả trứng
Chuyện về cái nón
Có một cái nón mới được chủ rất chiều chuộng. Một lần đi du lịch về, nó được treo ngay ngắn trên tường, thả mình trong một giấc mơ: các bộ phận trong người nó cãi nhau kịch liệt. Vành To gân cổ nói:
Chị tôi
Người ta bảo con gái chỉ có một thời đó là thời đẹp nhất. Nhưng cái thời ấy chị tôi đã vĩnh viễn đi qua để lại trong lòng một khoảng trống không lấy gì bù đắp nổi. Chị đã đến cái tuổi lỡ làng.



