
- Sáng tác mới

Ban mai
Ban mai - bừng tỉnh giấc Nắng đã ghé bên thềm Nắng dịu dàng e ấp Bước từng nhịp êm êm... Bàn chân em lướt nhẹ Sợ cánh hoa giật mình Sắc màu đang lay động
Có một chiều phố Thẫm
Theo em về phố Thẫm Nắng trải vàng lối đi Mùa thu còn đọng lại Trên trái hồng Thuận Vi. Sắc trời thu mê mải xanh tận cùng mắt nhau
"Có tôi trong dáng em ngồi trước sân"
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển.
Đợi chờ
Biết là anh không đến Thế mà em vẫn chờ Biết anh đâu có lỗi Vẫn giận hờn vu vơ Ôi vầng trăng ngây thơ Dịu dàng cho ai nữa Mở làm chi cánh cửa Cho gió lùa cô đơn?
Chiếc búa thời gian
chiếc búa nhỏ trong tay tôi đã từng nện xuống đá hoa cương làm vỡ tan nhiều mắt nhìn mắt mắt nhiều mắt nhìn khác đã vỡ hối hận vẫn tấy đau cốc cà-fê buổi sớm nay nhỏ qua phin từng giọt đen máu của tôi và của bạn
Chú bộ đội phương xa
Chú bộ đội thân mến Chú đến từ phương xa Chú canh gác trên đảo Giữ gìn nước non nhà. Để cho cháu hôm nay Được tới lớp hàng ngày Được bình yên hòa ái
Lòng bao dung đẹp như thế nào?
Ba mẹ em và cả thầy cô đều dạy “Con người phải có lòng bao dung con nhé!”. Nghe những lời dạy đó, em luôn tự hỏi: “Lòng bao dung là gì? Nó đẹp như thế nào? Mà con người lại cần phải có?”



