
- Sáng tác mới

Ngày chưa từng đến
ngày chưa từng đến, đã đến điều chưa từng xẩy ra, đã xẩy ra thị xã chênh vênh sườn dốc sông Đà bươn bả về xuôi những hạt cườm Hà Nhì không níu được khúc khích bậc thang nhà sàn
Gối cúc
những con đường dẫn ta đi ngày một dài thêm, ngày một xa thêm bậc thềm cũ bao lần rêu mọc lại làng cũ bây giờ là phố mới
Nguyễn Quốc Huy - thi sĩ của niềm say mê và quyến rũ
Hơn hai mươi năm, trong số hai trăm “nhà văn nhí” đi qua “lò luyện văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình (1976 – 1998), Nguyễn Quốc Huy được triệu về “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” từ bài thơ “Biển Đồng Châu” Huy gửi về Hội.
Những giấc mơ linh cảm - bản nhạc trữ tình của ký ức và khát vọng yêu thương
Trong bức tranh thi ca Việt Nam đương đại, nơi nhiều khuynh hướng sáng tác cùng tồn tại và va chạm - từ thơ hậu hiện đại, thơ trình diễn đến những tìm tòi về cấu trúc ngôn ngữ - vẫn có những tiếng nói thơ lựa chọn con đường lặng lẽ hơn: quay trở về với đời sống nội tâm và chiều sâu cảm xúc.
Kiếp trùng kiếp
Chàng hoạ sĩ gặp cô gái dịp du Xuân, rồi đem lòng yêu. Cô gái cũng thầm yêu chàng trai nhưng không thổ lộ. Thế rồi đường ai nấy đi. Chỉ thế thôi. Chàng trai thất tình, về nhà, cửa đóng then cài, vẽ ảnh cô gái, mỗi ngày vẽ một bức,
Sự tích con rắn
Đất, Trời gần nhau lắm Là chuyện rất lâu rồi Có một chàng trai trẻ Làm nhà trên ngọn đồi. Ngày phát nương trồng lúa Tối đốt lửa sưởi sương Chàng hiền lành như đất Thấy con gì cũng thương.
Hoa khoai nước
Hồi bé mình bị mê mùi hoa khoai nước. Thề với cả nhà, thơm vô cùng tận luôn. Mà không biết tả thế nào. Nó kiểu thơm ngát ý, không nhẹ như hương bưởi hay hương sen ,cũng không nồng nàn quá làm người ta sợ như hoa sữa. Không kiêu kì như hoa hồng nhưng mà thơm ngất ngây luôn...



