
- Mỹ thuật - Âm nhạc

Kịch bản Sân khấu hóa bài thơ "Ngọn núi tình yêu" của Bùi Thị Biên Linh
Thứ hai - 15/06/2026 17:13

KỊCH BẢN SÂN KHẤU HÓA BÀI THƠ “NGỌN NÚI TÌNH YÊU” CỦA NHÀ THƠ BÙI THỊ BIÊN LINH
Đạo diễn: Nguyễn Bảo Vy & Trần Đăng Khiêm - Lớp 11D1, trường THPT Phước Bình, Phường Phước Bình, Tỉnh Đồng Nai
Nhân vật: Người dẫn chuyện; Ông lão; Ông lão thời trẻ (anh Bảy); Người yêu (chị Sáu); Bạn trẻ 1; Bạn trẻ 2; Bạn trẻ 3; Bạn trẻ 4; Mẹ anh Bảy; Chỉ huy lính Mỹ; Lính Mỹ 1; Lính Mỹ 2; Lính Mỹ 3; Nữ dân làng; Nam dân làng; Dân làng 1; Dân làng 2; Đồng đội 1; Đồng đội 2; Bộ đội 1; Bộ đội 2; Bộ đội 3; Dân nữ 1; Dân nữ 2;
Opening: Một nhóm bạn trẻ đang tham quan Bảo tàng thị xã Phước Long. Trong khi đang bàn luận về các hiện vật lịch sử được trưng bày tại đây thì có một ông lão đến gần nhóm bạn và kể rằng bản thân ông cũng từng sử dụng những thứ này. Các bạn trẻ thắc mắc và muốn được nghe ông chia sẻ thêm.
Ở bên trong Bảo tàng thị xã Phước Long có một nhóm bạn trẻ đang tham quan
Bạn trẻ 1: Wao.. Không ngờ trong bảo tàng lại trưng bày nhiều hình ảnh với tư liệu từ thời kháng chiến chống Mỹ tới vậy luôn á. (Chạy trước, trầm trồ nhìn quanh.)
Bạn trẻ 2: Ê nè Ngân ơi, bà không có được chạy nhảy với gây ồn ở bảo tàng đâu. (Đi sau, thì thầm khẽ nhắc bạn trẻ 1)
Bạn trẻ 1: Ôi chết! Tại phấn khích quá nên tớ quên mất. (Đi chậm lại, khẽ đáp lại; nhìn xung quanh vẻ dè chừng, ngại ngùng)
Trong lúc mấy bạn đang quan sát các hiện vật một cách chăm chú thì có một ông cụ xuất hiện và tiến gần các bạn.
Ông lão: Thật xúc động khi thấy các thế hệ trẻ yêu quý lịch sử như thế này, bà nhỉ?
(Tiến lại gần từ lúc nào, nhìn nhóm bạn trẻ tự độc thoại.)
Bạn trẻ 1: Ơ ông nói như vậy không lẽ ông…. (Ngạc nhiên hỏi)
Nhóm bạn: Là một cựu chiến binh ạ? (Đồng thanh ngạc nhiên hỏi)
Ồng lão: Đúng như lời các cháu đó. Ông từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cho đến khi Phước Long hoàn toàn giải phóng vào năm 1975 đó các cháu. (Ôn tồn kể)
Bạn trẻ 1: Wao.. Thế ông ơi, người mà ông xưng “bà” ấy là ai vậy ạ? (Giọng ngạc nhiên.)
Nhóm bạn trẻ: (Ân cần dìu ông lão tới ghế cho khách ngồi nghỉ.)
Ông lão: À.. Không giấu gì tụi con, đó là người vợ quá cố của ông đấy. (Khẽ cười nói.)
Nhóm bạn trẻ: Ồ! (Giọng điệu ngạc nhiên.)
Ông lão: Ngày xưa, thời chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những tình cảm rất đặc biệt. Cái mà ông nhớ nhất, không chỉ là những trận đánh, mà là người con gái ông đã yêu, dù ông bà đã phải xa nhau vì chiến tranh… (Nhìn quanh nhóm bạn trẻ, giọng ôn tồn nói)
Bạn trẻ 1: Ông ơi, mọi chuyện là sao thế ạ? (Tò mò hỏi)
Ông lão: Chuyện xảy ra khi ông đang là lính ở sư đoàn 7 quân đoàn 4…(Nhìn xa xăm kể, giọng nhỏ dần về sau.)
Cảnh 2:
Vẫn là ngọn núi ấy phải không em
Bao năm rồi núi còn xanh thế
Bao năm rồi đá có còn bền bỉ
Ngả tấm lưng nâng từng bước chân người!
Bà Rá quê em thành nỗi nhớ khôn nguôi
Khi anh qua những cánh rừng thay lá
Thương! Thương lắm ngọn núi quê em ngày gian khổ
Bà Rá kiên trung che bom đạn cho làng.
Khi ông lão bắt đầu kể chuyện, một bên của sân khấu bắt đầu diễn về quá khứ, còn nửa còn lại là nơi ông lão và nhóm bạn đang ngồi.
Ông lão: Nhớ hồi quân Mỹ tới xâm lược nước ta, khi đó ông vẫn còn là một cậu thanh niên trẻ. Ông sống cùng mẹ ở cái chòi gần đường lên núi Bà Rá ngày nay. Ông nhớ cái ngày ông tham gia kháng chiến, trước đó một ngày thì ngôi làng cạnh làng ông bị lính Mỹ vào đàn áp vì nghi ngờ dân làng đó theo Cách mạng. (Giọng ôn tồn kể, đôi khi nhìn qua bọn trẻ)
Chỉ huy lính Mỹ: All of you, kneel down, then put both hands on your head now! (Hung hăng quát, chỉ súng vào người dân)
Lính Mỹ 1: Bọn mày nghe lệnh, quỳ xuống, giơ hai tay lên đầu, ngay! (Dịch lại lời tên chỉ huy, đứng cạnh hắn, cũng chỉ sung và quát dân làng)
Chỉ huy lính Mỹ: We all know that your village is trying to rebel against us with the revolution, huh? Who’s your leader? Spill it now! (Hung hăng quát tiếp)
Lính Mỹ 1: Ông bảo chúng mày tính phản lại bọn tao theo Cách mạng à? Lãnh đạo của bọn bây là ai? Khôn hồn thì khai ra mau!
Nữ dân làng: Không biết, chúng tôi không biết gì hết. Vả lại, có biết thì chúng tôi cũng sẽ không khai (Nghiêm túc, ánh mắt căm phẫn nói)
Dân làng: Không khai, quyết không khai (Đồng thanh nói dõng dạc)
Lính Mỹ 1: Này thì không khai này (Lấy súng đánh nữ dân làng)
Chỉ huy lính Mỹ: Do your damn job! (Nói với đám lính rồi quay đi vô trong)
Lính Mỹ 1: Ổng kêu tụi tao giải quyết bọn mày. Đừng trách tụi tao ác mà trách bọn mày không biết quay lại bờ nhé! (Giọng khinh thường)
Nam dân làng: Làm gì kệ quắc chúng mày, chúng tao cũng không khai gì đâu! (Ngước lên quát)
Lính Mỹ 1: Này thì vênh mảng, láo toét này. (Cùng các đồng đội kéo lê dân làng vào trong)
Dân làng bị kéo vào trong cánh gà, tiếng súng nổ ra.
Cảnh 3: Ông thời trẻ đang đi nhặt củi trên núi thì được cô người yêu gọi về và kể về vụ việc vừa xảy ra, rồi cả hai cùng nhau về nhà ăn cơm với mẹ ở nhà. Ba người cùng nói chuyện.
Anh đang đi nhặt củi, cô người yêu chạy tới.
Chị Sáu: Anh ơi, về ăn cơm thôi, cơm nước xong hết rồi (Đứng từ xa gọi tới)
Anh Bảy: Ủa em hả? Anh xong việc hết rồi. (Đang lom khom nhặt củi, ngước lên đáp.)
Chị Sáu: Vậy mình về thôi (Kéo anh Bảy)
Anh Bảy: Em à, anh có chuyện muốn nói với em. Em ngồi xuống đã nhé (Kéo chị Sáu đứng lại và Dõng dạc nói). Em à, anh đã suy nghĩ từ rất lâu rồi, anh sẽ tham gia kháng chiến. Anh muốn bảo vệ Tổ quốc này, bảo vệ mảnh đất, con người nơi đây. Anh muốn bảo vệ ngọn núi Bà Rá này, mà hơn hết, là bảo vệ mẹ và em.
Chị Sáu: Anh có chí như vậy, em mừng lắm. Em luôn ủng hộ anh mà. Chỉ là… em lo cho tính mạng của anh thôi. (Ôn tồn đáp, ánh mắt đượm buồn)
Anh Bảy: Em à, anh thề đấy! Anh sẽ an toàn trở về! Rồi ta sẽ nên duyên vợ chồng, sinh con và xây dựng một gia đình hạnh phúc. Ở đây có trời, có đất làm chứng, em đừng lo anh sẽ trái lời. (Dõng dạc đáp)
Chị Sáu: Anh không cần phải thề thốt như vậy đâu. Thôi trễ rồi, mình về nhà thôi kẻo mẹ lại lo. (Khẽ cười, dựa vai anh Bảy)
Diễn cảnh gia đình cùng ăn một mâm cơm, không khí ảm đạm.
Mẹ: Nghe bảo làng bên bị bọn Mỹ vào bắn hết rồi, không chừa một ai đó (Từ tốn hỏi, tay cầm bát cơm, đôi đũa)
Chị Sáu: Sao họ bị bắn vậy bác? (Ngạc nhiên hỏi)
Mẹ: Bọn Mỹ nghi làng bên theo ta nên nó qua nó bắn hết. (Vừa nói vừa chỉ chỉ ra ngoài)
Anh Bảy: Bọn Mỹ đó, chúng nó tàn ác thật, qua xâm lược nước ta rồi còn bắn giết dân ta. Chúng xem mạng dân ta như cỏ rác!! (Ánh mắt căm thù.)
Ông lão: Lúc dó, trong lòng ông trổi dậy một cảm xúc hận thù bọn lính Mỹ, ông muốn tham gia kháng chiến, tham gia Cách mạng để giải phóng và mang đến nền độc lập tự do cho đất nước. Ông muốn đánh trả lại bọn Mỹ những gì bọn chúng đã bắt nhân dân ta chịu đựng suốt những năm tháng qua. Sau đó, ông nghe tin chính quyền kêu gọi các thanh niên trai tráng trong khu vực tham gia kháng chiến, nghe vậy ông cũng nhanh chóng nộp đơn xin tham gia…. (Giọng điệu khí thế, ánh mắt sắc bén.)
Đến ngày nhập ngũ, ai ai cũng có người thân, gia đình ra tiễn đưa. Anh cũng vậy. Anh có mẹ già và cô người yêu, chị quàng khăn cho anh, nghẹn ngào không nói lời nào
Chị Sáu: Anh đi cẩn thận nhé. (Quàng chiếc khăn cho anh, ánh mắt xúc động, nghẹn ngào. Đi lùi về sau, nước mắt lưng tròng)
Anh Bảy: Anh biết rồi.
Mẹ: Con đi bảo trọng nhé, giữ gìn sức khỏe, tổ quốc cần con..(Vỗ vai anh Bảy, giọng điệu âu yếm.)
Anh Bảy: Mẹ và em ở nhà cũng giữ gìn sức khỏe, kháng chiến thành công con sẽ quay về với mọi người! (Ôm vai 2 người. Nói xong thì ôm cả 2 rồi quay lưng đi với đồng đội)
Núi vững vàng như người mẹ biển Đông
Chở che đàn con chiến sĩ
Em yêu ơi! Đừng hỏi vì sao anh nhớ
Dù bao tháng năm chưa thể trở về.
Em không nói gì buổi sáng tiễn anh đi
Mà gió! Gió cồn cào! Gió xôn xao sườn núi
Da diết vòm xanh, quay quắt lòng anh
Gió không lời hẹn ước.
Khi vào quân ngũ đi kháng chiến, anh gặp những người đồng đội cũng như những người bạn mới. Anh cùng những người bạn này hằng đêm ngồi tâm sự về cuộc sống, gia đình, và ước mơ của mình.
Đồng đội 1: Kháng chiến thành công, về nhà các anh sẽ làm gì?
Đồng đội 2: Tôi sẽ phụ gia đình việc đồng áng.
Đồng đội 1: Còn anh thì sao?
Anh Bảy: Còn tôi… tôi sẽ quay về đoàn tụ cùng với mẹ… và em Sáu.
Đồng đội 2: Em Sáu là ai?
Anh Bảy: Em Sáu là người tôi yêu. Tôi đã hứa với em ấy khi trở về sẽ lấy em ấy làm vợ.
2 đồng đội còn lại: Ghê (Đẩy vai anh Bảy đùa giỡn.)
(Diễn mô phỏng cảnh đang đứng trò chuyện, rồi các anh quay vào cánh gà nhìn một cách bất ngờ rồi chạy vô trong. Bắt đầu chuyển cảnh.)
Khi ra trận anh cùng họ kề vai sát cánh chiến đấu.
Cảnh 4: Ngoài chiến trường, anh Bảy cùng đồng đội đang nằm dưới con mương để né đạn của quân địch.
Anh Bảy: Mọi người cẩn thận. Bọn chúng đang xả cả cơn mưa đạn về phía chúng ta này. (Nghiêm trọng nói với đồng đội.)
Đồng đội (trong cánh gà) Báo cáo! Báo cáo! Phía phòng vệ bên tay phải vừa mất đi 3 chiến sĩ. (Tiếng người vọng ra)
Đồng đội 1: Ôi trời! Có lẽ ta phải dùng tới lựu đạn rồi (Quay sang nói với anh Bảy)
Anh Bảy: Đợi lệnh chỉ huy đã
Đồng đội 2: Khéo đợi chỉ huy ra lệnh thì chúng ta chết chắc rồi.
Đồng đội 1: Oái! Chúng thả bom từ máy bay kìa! Ngay trên đầu chúng ta kìa! (Hoảng hốt la lớn. Cả 3 đồng loạt nhìn lên trời.)
Anh Bảy cùng đồng đội: (La lớn)
Mọi người chạy ra, đỡ 3 người vào.
Bộ đội 1: Còn ai sống không?
Bộ đội 2: Chết hết rồi! Chết hết rồi!
Bộ đội 3: B-Bọn mày ơi, thằng Bảy còn thở, tim còn đập nè! (Run rẩy kêu lên.)
Lửa yêu thương âm thầm trong mỗi bước hành quân
Đồng đội anh đi qua chiến tranh
Lặng lẽ gửi tuổi xuân mình ở lại
Em yêu ơi! Lời anh muốn nói:
Đồng đội anh đã ngã xuống đất này!
Cảnh 5 – Anh Bảy về nhà
Anh Bảy: Mẹ, mẹ ơi! Con về rồi! Sáu, Sáu ơi! Anh về rồi! (Chạy vào nhà, hét to)
Mẹ: Ôi, con tôi về rồi! Làng nước ơi, con tôi về rồi! (Mừng rỡ chạy ra đón anh Bảy)
Anh Bảy: Mẹ ơi, em Sáu đâu rồi mẹ?
Mẹ: (Sượng, quay mặt đi né tránh.)
Anh Bảy: Ơ, có chuyện gì vậy mẹ?
Mẹ: Con ơi, 2 năm trước, con Sáu cùng mấy nhỏ thôn nữ khác trong làng đồng loạt bị đám Mỹ áp giải đi xử bắn nhằm… cắt đứt nguồn hậu phương rồi con. (Trầm ngâm kể)
Anh Bảy: Bọn Mỹ khốn khiếp đó! Sáu… Sáu ơi… Sáu ơi..! (Im một lúc, nhìn sang nơi khác, đập nón cối xuống đất, hét lớn)
Giọt máu hồng nuôi sắc biếc vòm cây
Giọt máu hồng góp màu xanh đỉnh núi
Em có nghe không thì thầm gió gọi
Giữa ngàn xanh: Bà Rá anh hùng!
Cảnh 6 – Quay lại không gian cảnh 1: Ông lão ngồi cùng nhóm bạn trẻ ngồi trên hàng ghế. Mọi người im lặng một hồi.
Bạn trẻ 3: Ông ơi, vậy là ông đã sống một mình tới tận bây giờ sao ông? (Khẽ chạm vai ông, hỏi)
Ông lão: Đúng vậy đó cháu. Nhưng mà ông không thấy buồn đâu.
Nhóm bạn trẻ: Tại sao vậy ạ? (Giọng ngạc nhiên)
Ông lão: Tại vì đất nước ta đã hòa bình rồi đây, ông đã thực hiện được lời hứa với các người đồng đội của mình, với mẹ già kính yêu, và hơn nữa… là với bà ấy. (Giọng tươi vui nhưng dần trầm lại khi nhắc tới “bà ấy”)
Nhóm bạn trẻ: (Im lặng, khẽ lau nước mắt)
Bạn trẻ 2: Ông ơi, cũng sắp tới 30/4 rồi. Trường chúng cháu có tổ chức văn nghệ để tôn vinh cũng như nhớ tới cái chiến binh đã hi sinh thân mình để bảo vệ Tổ quốc ấy ông. Ông đến tham dự ông nhé? (Quay sang siết tay ông, giọng háo hức nói)
Bạn trẻ 1: Đúng rồi đấy ông. Ông nhớ tới ông nhé? (Giọng tươi vui)
Ông lão: Thú vị vậy sao. Được rồi, ông sẽ tới. Cảm ơn các cháu nhiều nhé! Cũng trễ rồi, thôi các cháu mau về kẻo ba mẹ lại lo.
Nhóm bạn trẻ: Dạ vâng ạ. Chúng cháu chào ông ạ. (Cả bọn đứng dậy, gập người chào và tạm biệt ông lão)
(Đoạn múa)
Ngọn núi tình yêu” là bài thơ lay động về lòng quả cảm, sự anh dũng hy sinh của quân và dân Phước Long trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thông qua hình tượng ngọn núi thiêng Bà Rá.
Chỉ những con người mang trong mình lý tưởng cao đẹp về sự đấu tranh cho lẽ phải; chỉ có tình yêu lớn lao và cao cả đối với quê hương, đất nước mới thấu cảm sâu đến thế về sự hy sinh của đồng đội cũng như của chính mình trong cuộc chiến khốc liệt này.
Sự bất tử của hy sinh, dâng hiến.
Kết:
Vở kịch của lớp 11D1 chúng em đến đây là kết thúc. Qua vở diễn này, chúng em muốn gửi gắm lòng biết ơn sâu sắc đến các thế hệ cha ông đã hy sinh biết bao xương máu để giành lại nền độc lập tự do cho Tổ quốc, đồng thời ca ngợi vẻ đẹp thiêng liêng và tràn đầy tình cảm của ngọn núi Bà Rá – một hình tượng bất tử trong trái tim mỗi người con đất Việt. Mọi cảm xúc, suy tư đó đều được chúng em truyền tải qua những vần thơ xúc động trong bài thơ Ngọn núi tình yêu của nhà thơ Bùi Thị Biên Linh. Bài thơ đã khắc sâu trong chúng ta hình ảnh ngọn núi không chỉ là chứng nhân lịch sử, mà còn là biểu tượng của tình yêu quê hương, của niềm tự hào dân tộc. Cuối cùng, lớp 11D1 chúng em xin chân thành cảm ơn quý vị đại biểu đã dành thời gian quý báu để theo dõi và ủng hộ vở diễn. Chúng em xin tạm biệt và hẹn gặp lại trong những hoạt động tiếp theo!
Nguyễn Bảo Vy & Trần Đăng Khiêm
Học sinh Lớp 11D1, trường THPT Phước Bình, Phường Phước Bình, Đồng Nai



