
- Sáng tác

Ngáo
Mấy hôm mải đọc sách Quên béng mất làm thơ Người ngác ngác ngơ ngơ Vợ bảo mình bị ngáo. Túm vội được chiếc áo Phăm phăm chạy ra đường
Con gái xa nhà
Giật mình, con gái gọi: "Ba ơi xuống với con!" Lần chần cùng thơ phú Nhõng nhẽo tha thiết hơn ... Thì ra tối hôm nay, Theo bạn bè trường lớp, Mười hai sẽ chia tay, Nên du lịch mấy ngày ,
Bão tan
Sáng trong, thanh tịnh, như tờ Đất trời say giấc trẻ thơ nhẹ nhàng Níu chân ngọn gió lang thang Lá non mướt, cũng khẽ khàng giấc thơ. Sáng tinh mơ, mở bất ngờ Bão tan, men nắng vàng tơ lụa là
Còn chăng là tiếng thở dài bơ vơ
Trước thềm nhà, rớt bó hoa Thôi thì cứ nghĩ đấy là ai quên Không địa chỉ, chẳng tuổi tên Tuổi này còn có ai đền cho ai? Lặng rồi cái thuở ban mai
Nhân quả
Mưa hóa những dòng sông Nước hoá mênh mông của biển Một người đi và một người đến Thế là có một nhân gian Có mùa Thu thì có lá vàng
Khoảng trời
Khoảng trời riêng chúng mình thôi Mắc trăng làm võng em ngồi, anh đưa Đưa em về yếm đào xưa Có em rồi chẳng lo thừa anh ra.
Bỏ lại
Nguyễn Trãi khép phòng văn, Rì rào mưa rắc gió. Gió rắc tím hoa xoan, Quốc khắc khoải kêu hè... Nguyễn Du mở cửa thư trai, Nhìn lửa lựu lập lòe. Nắng lóa trăng thanh, Bỏng rộp dấu chân ai?



