
- Tản Văn

Xuống chợ, xuống chợ với em!
Nhà ở tít trên tầng 15, nên mỗi lần đi chợ, nó thường mượn giai điệu người vùng cao, nhại câu hát: “Xuống chợ, xuống chợ với em”, để rủ chồng. Nghe nó rủ rê, Ông Xã, chắc chừng ngại lắm, nhưng vẫn tặc lưỡi:
Nguyện ước
Trong khoảnh khắc thêm một vòng quay của cuộc đời, Con xin được lắng lại giữa đất trời bao la, để dâng lên lời nguyện cầu chân thật nhất cho chính mình.
Khoai lang
Sáu giờ sáng, mẹ gọi Cò Bé dậy đi học. Sáng nào mẹ cũng dậy trước, xuống bếp hâm lại cơm nguội để nó ăn. Vì hôm nào đi học về đến nhà cũng đã trưa. Không cho chút gì vào bụng thì trưa đói vàng mắt.
Tết ùa vào nhà... không kịp đỡ
Sâu về quê ngoại, Mèo cũng về Bắc Giang, nhà vắng, thiếu đi 50% các cuộc hẹn hò với con cái, tự dưng, cứ nguội ngắt. Sáng dậy, rủ nhau đi ăn, nhớ cháu, bà mượn giọng điệu của Sâu dí dỏm:
Những phiên chợ Tết đáng yêu nhất
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được.
Những ngọn lửa đến trong đêm 22 Tết
Tạnh mưa càng lạnh. Đốt lửa không chỉ để sưởi mà còn để nhớ cha mẹ. Khi còn sống cha nghiện sưởi lửa. Rồi tôi được di truyền thú say mê lửa ấy.
Sự ấm áp của mùa xuân
Ngôi nhà thơm mùi nước lá, mâm cơm đủ đầy, cây đào nở rộ, bình violet tím, tiếng cười và sự quây quần của người thân, người bạn tri kỷ ghé thăm cho túi quà... Đó là hạnh phúc hiện hữu ta nhìn thấy, chạm được, nghe được, rất rõ ràng.



