
- Tản Văn

Hãy là ngôi đền tự tỏa sáng trước khi đi tìm ánh sáng
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má.
Lăng Cô
Mình dậy khi mặt trời chưa mọc. Bãi biển chỉ loáng thoáng một vài ngư dân vừa từ biển về. Biển trời Lăng Cô xanh ngọc trong vắt. Gió nhẹ sóng chỉ lăn tăn. Bãi biển sạch bong như thể đêm qua có ai lau dọn.
Nắng
Hôm nay thứ bảy, trời trong veo nắng. Nắng gieo hạt, nắng buông hương xuống làng mạc núi non. Nắng xanh như mây, nắng hồng như má trẻ thơ ngây, nắng dịu như nụ cười ánh mắt người yêu sau vành nghiêng nón lá...
Bình yên!
Là chiều xuân nắng buông thật nhẹ, thật êm trong vườn. Là tiếng chim lách chách trên cành bưởi lá non xanh bóng như được quết lên trên một lớp dầu dưỡng.
Hành trình thấu hiểu ngôn ngữ không lời của cha mẹ, ông bà
Trong một thế giới mà chúng ta được dạy rằng phải lên tiếng để được lắng nghe, phải kết nối để không bị bỏ lại, sự im lặng của người già đôi khi khiến chúng ta bất an. Ta tự hỏi: Ông bà đang giận mình?" hay “Bố mẹ có đang cô đơn?".
Đền Hùng
Khoảng năm 1993/1994 mình dẫn anh em cơ quan đi khảo sát xã hội học tại Tuyên Quang. Trên đường đi cả đoàn ghé thăm đền Hùng. Đó là một ngày cuối xuân sau Hội. Trời đất âm u. Đền Hùng vắng tanh vắng ngắt không một bóng người.
Trong veo một sáng tháng Tư
Sáng tháng Tư trong những ngày nghỉ lễ, mọi thứ cứ chầm chậm lại một cách thật dịu dàng. Giữa khung cảnh ấy, ta chợt bắt gặp một cô gái mặc chiếc váy xanh màu lá đang ngồi ngắm biển trên một chiếc võng nhỏ, đong đưa giữa khu vườn dừa xanh mát,



