
- Tản Văn

Tò vò xây tổ
Nhà tôi đã xây nhưng chưa có điều kiện để trát. Hàng ngày tôi thường lấy sách vở đem ra giữa nhà học bài. Rồi khi nào thích lại bỏ sách vở ra gối đầu ngủ một giấc.
Chán cái bàn làm việc
Không biết ở đâu ra cái ý tưởng làm giá sách và bàn học, bàn làm việc liền nhau để khi ngồi vào học hay làm việc là thân chủ chỉ còn cách úp mặt vào tường.
Lan quý
Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra ngoài ban công, kiếm tí nắng, kiếm tí gió, hi vọng giữ được lâu hơn. Mỗi ngày, từ sofa nhìn ra, Lan ngập mắt,
Đồng Châu những ngày hè vui thích
Vào một sớm đầu tháng sáu năm 1998. Đoàn thiếu niên chúng tôi lên xe ca tại ngõ Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình để đi Đồng Châu dự trại sáng tác thơ văn và vẽ. Lần đầu gặp nhau trên xe, gặp các chú, các bác đều bỡ ngỡ và hơi lo lắng.
Mẹ - khoảng trời bình yên nhất trong con
Có những điều trong cuộc đời này, ta chỉ thật sự thấu hiểu khi đã đi qua một quãng rất dài của trưởng thành. Và tình yêu của mẹ là một điều như thế – lặng lẽ, âm thầm nhưng sâu thẳm như biển, bao la như bầu trời không bao giờ khép lại.
Tháng Tư
Xuân đấy, ngọt ngào lắm. Tháng tư xuân không còn trẻ nữa. Những nhánh hoa đầu tiên vươn mình trên thảm cỏ đã lác đác chuyển màu. Có cây anh đào đã rải thảm hoa quanh gốc mẹ.
Xe đạp
Xăng đắt làm tôi lại đang nghĩ, chắc chuyển qua đi xe đạp. Mất thời gian một tí nhưng nếu không bận rộn quá thì đạp xe cũng là một thú vui bình dị mà không kém phần lãng mạn, lại có thể rèn luyện sức khỏe nữa.



