- Trang thơ

Lời than của bà nhặt hạt dẻ
Cuối thu, hạt dẻ già rồi, Rải rác rụng khắp trên đồi đầy gai. Bà già còng, tóc bạc phai, Dẫm gai lội lớp sương mai nhặt về.


Hạnh phúc
Giữa dòng người giăng giăng Tôi hỏi thăm đường về Hạnh Phúc Người ta chỉ tôi rằng Có thể đi thẳng, đi xiên, đi tắt, đi vòng Đến ngã bảy, ngã ba rẽ lối nào cũng được.


Vốn đời
Mỗi ngày ta đến gần ta. Mỗi ngày ta lại dần xa chính mình. Vốn mang theo dọc lộ trình. Ta “buôn” đổ quán xiêu đình chợ phiên.


Heo may
Se se heo may về ngoài hiên Sương đọng cánh sen, thoáng ưu phiền Lá vàng, lá vàng rơi nhiều quá Người đi… vơi đầy nỗi truân chuyên.


Biển thu
Đừng khóc nữa em, biển hãy còn thu Ngàn con sóng vẫn cập bờ hạnh phúc Gió vẫn gió, ngọt ngào thổn thức Cát vẫn trắng yên bình trong ánh nắng pha lê.


Nỗi lòng đêm trăng
Trước sân, trăng vằng vặc Đất trời lộng hơi sương Ngẩng đầu nhìn trăng sáng Cúi đầu nhớ quê hương


Sắc lá sân trường
Bạn xa rồi chỉ còn lại mùa thu Heo may thổi lá bàng rơi thảng thốt Chiều vắng quá để sân trường thêm rộng Nói điều gì sắc đỏ lá bàng ơi!
