
- Trang văn

No nước uống
Không biết ngày xưa cụ Nguyễn Trãi có trà búp hay chè xanh mà uống hay không, nhưng thanh bạch thì cũng là nước đun sôi để nguội. Khi cụ viết "No nước uống" thì ta hiểu ý cụ là uống nhiều nước để mà quên bớt cái đói. Đây là một phương pháp có tính khoa học.
Cảnh xưa
Nhà mình ngày xưa ở cạnh ao làng, bên kia bờ ao là đồng lúa mênh mông, một năm 2 vụ xanh rì. Mình thích ngắm đồng lúa lúc lá nó dài, uốn cong, xanh mướt như mái tóc của cô gái đẹp đang tuổi dậy thì.
Gửi bạn miền Nam
“Ve! Ve!” Đó chú ve sầu quen thuộc đã mở hòm lấy cây đàn vi-ô-lông ra chơi bản nhạc mùa hè rồi đấy! Hè này chúng mình vui biết bao nhiêu! Vui không phải vì cái nắng năm nay rực rỡ hơn, ve sầu dạo nhạc hay hơn mà còn vui vì chúng mình được hít
Hoa
Những bông hoa xuân nhẹ nhàng thế, mảnh mai thế, mỗi cánh dài cong cong như vành mắt, bờ môi. Hoa cứ dâng mình thế, trần trụi, sơ sinh không lá mềm che chở.
Đêm trăng
Những đêm hè oi ả hay những đêm thu gió lộng mùa trăng sáng, lũ trẻ thường theo các anh chị lớn ra ngồi dưới gốc đa cổ thụ trên con đê biển hóng gió ngắm trăng
Hãy là ngôi đền tự tỏa sáng trước khi đi tìm ánh sáng
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má.
Bà Nội
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé.



