
- Truyện ngắn

Làm chị
Thứ tư - 08/07/2026 17:47

(Ảnh: Pixabay)
LÀM CHỊ
Một đêm trăng sáng mấy đứa chúng tôi: Lan, Hồng, Phương, Yến trải chiếu dưới gốc cây nằm kể chuyện cho nhau nghe. Đứa nào cũng có chuyện để kể. Cái Lan kể chuyện bé Xuân nhà nó đi học, nó bảo: “ngày nào con bé cũng về khoe với chị, nào là nó được cô giáo tặng cờ đỏ, nào là hôm qua chúng nó được chơi trò bịt mắt bắt dê vui lắm”. Đứa nào nghe cũng thích. Càng nghe chúng nó kể tôi càng cảm thấy buồn buồn. Không biết đã từ bao giờ tôi ao ước được làm chị. Đối với tôi được làm chị thì chẳng có gì thích bằng nữa. Nhưng chán một nỗi trong gia đình tôi lại là em út. Vì thế tôi rất thích mẹ sinh thêm một đứa em dù là em trai hay em gái cũng được. Cứ nghĩ đến những lúc nó quây quần, líu ríu kể chuyện về lớp mẫu giáo chẳng hạn thì lòng tôi cũng vui lên bao nhiêu. Năm nay tôi đã học lớp 5. Lớp 5 chứ có phải chuyện vừa đâu. Không gì thì cũng là cô học sinh cấp II rồi. Mẹ tôi bảo vậy. Thế mà người tôi lại thấp bé, ai đến nhà cũng bảo năm nay tôi chỉ học lớp 3 hoặc lớp 4 là cùng lắm. Chính vì thế mà bọn bạn thường gọi tôi là “nhòn” - tức không chịu được. Đang lúc mải mê suy nghĩ thì có tiếng cái Yến nói:
- Các cậu ơi, các cậu có thích làm chị không?
- Thích chứ! Thế mà cũng phải hỏi.
Cái Hồng nói thế là câu chuyện bắt đầu chuyển sang một cuộc tranh luận sôi nổi. Cái Lan cho rằng nó sẽ là chị, bởi tóc nó dài và đen nhất trong bọn. Nói xong nó với tay cầm lấy cái đuôi tóc hất về đằng trước như có ý khoe vậy. Còn cái Hồng thì cứ dứt khoát rằng nó sẽ là chị bởi vì nó cao lớn nhất ở đây mà. Đứa nào cũng đủ lý do cả. Còn tôi, tôi chẳng nói được câu nào bởi vì tôi vừa bé nhất trong bọn, mà mái tóc lại ngắn ngủi lưa thưa cứ ve vẩy như cái đuôi gà. nếu cứ lớn hoặc tóc dài mới là chị thì ở đây tôi không thể là chị ai được.
Bỗng có tiếng khóc ré lên từ phía sau nhà, cả bọn lắng nghe. Tôi định chạy về phía đó xem sao nhưng cái Yến bảo:
- Thôi mặc kệ nó. Nó khóc tí rồi nín ngay ấy mà.
Thế là tôi lại bị lôi cuốn vào câu chuyện ồn ào của chúng nó. Thi thoảng lại có đứa hét toáng lên như còi. Cuối cùng, tôi sốt ruột chạy về phía tiếng khóc. Trước mắt tôi, bé Hoa đang ngồi bệt xuống đất, nước mắt giàn giụa. Nó vừa khóc vừa gọi mẹ. Hai bàn tay nhỏ xíu xinh xinh của nó cứ cầm chặt lấy ngón chân cái, chắc nó vừa bị vấp. Thương nó quá, tôi ôm con bé vào lòng, đưa tay xoa nhẹ vào chỗ đau của nó. Rồi tôi vừa bế vừa vỗ về lưng nó. Con bé vẫn khóc. Tôi hỏi:
- Làm sao em cứ khóc thế? Thôi, nín đi nào bé ngoan.
- Ứ ừ nhưng mà mẹ em đi họp, không cho em đi…
Tiếng khóc lẫn trong tiếng nấc mới thương làm sao! Một ý nghĩ vụt lóe trong óc tôi. À, phải rồi. Thế là tôi bế Hoa chạy về nhà lấy con búp bê đưa cho nó. Con búp bê mà tôi rất quý, mấy năm trước bác tôi đi Liên Xô về đã cho tôi con búp bê này. Tôi biết rằng đưa cho nó thì khó lấy lại được nữa, nhưng tôi vẫn cứ cho nó chơi. Tôi nghĩ mình lớn rồi. Con bé thích lắm, hai tay nó cứ sờ nắn mân mê từ mắt mũi đến đôi chân con búp bê. Nó toét miệng ra cười, hai má vẫn còn đẫm nước mắt. Thấy vậy, tôi khẽ bảo:
- Cho em đây!
Hai mắt nó sáng lên. Rồi đột nhiên nó đưa hai tay ôm choàng lấy cổ tôi, cái đầu nó khẽ dụi dụi vào vai tôi, nó thì thầm “chị! chị!”
Tiếng “chị” thốt ra từ cái miệng nhỏ xinh của bé Hoa làm lòng tôi rạo rực.
Hè 1978
Trần Thị Vân Hương, 14 tuổi
Thị xã Thái Bình



