• dau-title
  • Truyện ngắn
  • cuoi-title

Cồn tre

Thứ tư - 01/07/2026 09:46



(Ảnh: Pixabay)


CỒN TRE


Ngày ấy, tôi còn là cậu học trò lớp bốn. Bộ tóc rễ tre lởm chởm trên đầu cộng với cái trán dô nên ai cũng gọi tôi là “thằng bướng bỉnh”. Quả là đúng vậy, học đã dốt tôi lại hay nghịch ngầm. Hầu như gần cả lớp ghét tôi.

Chỉ có Dũng muốn giúp tôi tiến bộ, nhưng tôi đâu có cần! Một buổi trưa trời nắng như rang, tôi lom khom tát cá dưới con mương nhỏ bên cồn tre. Bỗng Dũng từ đâu chạy đến, mồ hôi chảy ròng ròng trên hai gò má. Nó nhìn tôi cất giọng:

- Đức! Tớ tìm cậu mãi. Trưa nắng thế này bắt làm gì mấy con cá ấy. Về lấy sách ra học với tớ đi.

Dũng nói, hai mắt nhìn tôi nài nỉ.

Mặc cho Dũng tha thiết tôi vẫn trả lời cộc lốc:

– Không cần, mày cứ về đi. Mặc tao!

Biết không khuyên được tôi, Dũng đành quay về. Nhìn Dũng chậm rãi cất bước, tôi vừa bực lại vừa thấy thương thương.

Tối hôm ấy. Dũng lại mang sách đến. Thấy bóng áo kẻ sọc ở ngõ, tôi đã nhận ra nó và tôi chuồn ra cồn tre ngồi chơi. Tưởng Dũng không gặp tôi thì về, ai ngờ cậu ta lại ra cồn tre. Thấy bóng Dũng từ xa, tôi đã thoăn thoắt trèo lên giữa khóm tre rậm rạp, rồi đu đưa hai cây cho phát ra tiếng kẽo kẹt giả làm ma. Thằng Dũng nhát lắm. Nghe tiếng kẽo kẹt, nó có vẻ hoang mang. Nó lùi lại vài bước nhưng rồi nó nhận ra cái áo của tôi màu trắng. Tôi đành tụt xuống. Dũng không giận mà nói giọng nài nỉ hơn:

- Về học đi Đức ơi!

Tôi buông thõng một câu:

- Tao “cóc” thích về nhà!

Dũng vẫn vui vẻ:

- Thế thì tớ với cậu ra đây học nhé!

Tôi vẫn từ chối. Dũng đành bỏ về. Còn lại một mình ở cồn tre, tôi cảm thấy buồn.

Trời tối nay không có sao. Những đám mây trắng đứng ngồi lởm chởm như thửa ruộng thiếu nước nứt khô. Gió giận tôi sao hôm nay ngừng thổi, mây giận tôi sao mây cũng ngừng bay. Tôi thấy giật mình và thương Dũng. Giá bây giờ Dũng quay lại thì tôi sẵn sàng về lấy sách ra đây cùng học. Mọi chiều sóng vực vỗ về ôm ấp lấy cồn tre, mà hôm nay im lặng. Tôi cảm thấy tất cả mọi vật đều giận tôi và tôi tự trách mình “cái thằng bướng bỉnh”. Tôi chán nản uể oải về nhà nằm vật xuống giường, đầu óc nghĩ miên man như người ốm.

Tôi tưởng Dũng giận tôi lắm, nhưng không. Hôm sau Dũng lại gọi tôi đi học. Nghe tiếng Dũng, tôi muốn choàng dậy chạy ra, nhưng đầu tôi nặng trịch. Tôi khẽ gọi :

- Dũng ơi !

Dũng nhìn tôi ánh mắt lo âu:

- Đức, cậu ốm đấy à ?

-Mình hơi nhức đầu thôi, tối nay Dũng lại học với mình nhé!

- Ừ! Mình đến!

Thế rồi từ buổi đó, tối nào Dũng cũng đến học với tôi. Khi trăng lên khỏi ngọn tre, chúng tôi đã về nhà chụm đầu bên nhau làm bài tập. Dũng như một người anh chỉ bảo cho tôi từng chỗ sai.

Cứ thế, tình bạn giữa hai chúng tôi ngày càng gắn bó hơn.

Ngày nay tôi và Dũng đã lớn, nhưng vẫn nhớ cồn tre, nơi đã mang đến cho hai chúng tôi những niềm vui và kỷ niệm đẹp nhất.


Trại hè 1983

Trần Thị Xuân Tươi, 13 tuổi

Xã Tiến Dũng, Hưng Hà, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.