
- Truyện ngắn

Mẹ tôi
Thứ ba - 07/07/2026 16:56

MẸ TÔI
Mặt trời vừa ló dạng, tôi tỉnh giấc. Nhìn sang bên cạnh cũng chẳng thấy mẹ. Mẹ đã dậy từ lúc nào?
Bên bếp lửa ấm, mẹ tôi đang nấu cơm. Tóc mẹ đỏ quạnh vì dãi dầu mưa nắng. Ánh lửa bập bùng cháy đỏ rực một khoảng bếp. Trước mắt tôi như hiện ra những ngày mẹ đưa tôi đi học ở xa rồi lại về nhà tần tảo với mọi công việc. Hàng ngày sau khi đi làm đồng, mẹ tôi lại về nhà lo rau bèo cám bã cho lợn, giặt giũ quần áo cho chúng tôi. Khuôn mặt mẹ dạn dày khắc khổ nhưng ánh mắt dịu hiền lại tỏa ra bao tình thương yêu đối với tôi. Có khi tôi làm vài việc giúp mẹ nhưng mẹ lại bảo: "Con đừng làm ngoài nắng và làm việc quá nặng, ốm thì khổ". Mẹ là người chắp cánh cho bao ước mơ của tôi. Mẹ là cô tiên luôn ban cho tôi những mơ ước, đâu phải như cô Tấm, mỗi lần ấy lại phải chờ ông Bụt hiện về.
1998
NGUYỄN THỊ NGỌC
Lớp 5, trường tiểu học, thị trấn Vũ Thư, Thái Bình



