
- Truyện ngắn

Nỗi lòng của Hoa
Thứ bảy - 04/07/2026 09:35

(Ảnh: Pixaabay)
NỖI LÒNG CỦA HOA
Đã khuya lắm rồi. Hoa trăn trở mãi mà không ngủ được. Gió mùa đông bắc ào ào bên ngoài. Cái lạnh ào đến với Hoa nhanh như một cái rùng mình làm nặng thêm nỗi buồn trong Hoa. Sáng mai Hoa sẽ nói với mẹ như thế nào đây trước lúc đến trường? Chưa bao giờ Hoa thấy sợ đi học đến như vậy.
Không, Hoa không muốn nhìn thấy ánh mắt của mẹ sâu thẳm trong nỗi buồn. Hoa chỉ muốn mẹ lúc nào cũng vui.
Chưa bao giờ Hoa thấy mẹ đáng kính trọng, yêu quý nhưng dễ sợ như lúc này. Chưa bao giờ Hoa nghĩ nhiều về mẹ như đêm nay. Mẹ đã vất vả và hi sinh quá nhiều vì hai chị em Hoa. Hoa nhớ những buổi sáng mùa đông rét mướt, khi Hoa còn thiu thiu trong hơi ấm chăn bông thì mẹ Hoa đã dậy. Mẹ rón rén gém lại chăn cho hai chị em Hoa, rồi lại rón rén nhẹ nhàng đi thổi cơm, nấu nước và thái bèo nuôi lợn. Có hôm rét cóng tay mẹ còn nấu nước rồi gọi Hoa dậy rửa mặt. Bố Hoa thì hết đi chiến trường miền Nam lại lên biên giới. Mọi việc ở nhà đều rơi vào tay mẹ. Hoa yêu thương mẹ lắm. Hoa thương mẹ lắm. Hoa yêu hình dáng nhỏ nhắn của mẹ giữa bao la ruộng đồng lúc mẹ miệt mài cấy lúa hay thoăn thoắt lưỡi liềm mùa gặt. Đã bao lần Hoa dụi đầu vào tà áo mẹ lúc mẹ đi làm về được mẹ trao cho con muỗm hoặc chú cua kềnh.
Thế mà hôm nay, Hoa muốn òa khóc nức nở. Bản kiểm điểm cá nhân hiện rõ trong tâm trí Hoa. Chao ôi, cô giáo bắt Hoa phải xin chữ ký của mẹ vào bản kiểm điểm ấy để làm gì nhỉ? Để báo cho mẹ một tin buồn. Để mẹ sẽ săn sóc việc học của Hoa đầy đủ hơn. Không! Mẹ đã săn sóc đầy đủ lắm rồi. Hoa không làm được bài là tại Hoa. Hoa giận mình đã quá say mê tiết mục xiếc tối hôm kia để đến nỗi không kịp làm bài tập... Hoa không thể quên ánh mắt buồn bã của cô giáo hôm qua khi mà hơn một nửa số học sinh của lớp không làm bài tập về nhà. Hoa toát mồ hôi khi cô yêu cầu làm bản kiểm điểm cá nhân.
Hoa biết nói với mẹ thế nào đây. Và mẹ sẽ buồn như thế nào khi đọc bản kiểm điểm của Hoa? Hoa nhớ mãi lần Hoa đánh vỡ phích nước của nhà, mẹ chỉ lặng lẽ buồn và ân cần: “Lần sau con nên cẩn thận”. Hoa sợ ánh mắt thăm thẳm của mẹ, trách móc nhưng dịu dàng. Lần ấy Hoa tự hứa với mình: Mẹ ơi con sẽ cẩn thận hơn.
Thế mà lần này, Hoa biết nói với mẹ thế nào đây? Từ đây lòng mình Hoa thấy dội lên sự bẽn khoăn đầy đứt.
...
Hoa thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau Hoa dậy muộn hơn mọi ngày một chút. Mẹ vẫn dịu dàng:
- Sao con dậy muộn thế hả Hoa?
Hoa không dám trả lời mẹ. Hoa lặng lẽ đi ra đi vào quên cả ăn cơm. Mãi đến trước khi đi học, Hoa mới ngập ngừng:
- Mẹ ơi! Mẹ xem hộ con cái này nhé!
Rồi Hoa òa khóc nức nở. Hoa muốn nói với mẹ: “Mẹ yêu quý! Con sẽ không bao giờ để mẹ phải buồn như lúc này nữa. Mẹ thứ lỗi cho con lần này. Con xin hứa không bao giờ con làm mẹ buồn lần nữa”.
Mẹ đọc bản kiểm điểm của Hoa. Mẹ úp bàn tay lên đầu Hoa để an ủi. Rồi mẹ ký tên vào tờ giấy. Mẹ không giấu nỗi buồn. Mẹ chỉ nói: “Con phải học cho tốt hơn”.
Trại hè 1985
Nguyễn Thị Yến, 15 tuổi
Hưng Hà, Thái Bình



