
- Truyện ngắn

Bà Nội
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé.
Điều không thể mất
A! Có thư chị Hoa này! Hoan từ đâu chạy sầm sập về miệng toe toét, tay cầm một phong thư. Nó giơ cho tôi xem rồi giật lại, ê a đọc to: Lan Hương Thương nhớ gửi đến Thu Hoa Số nhà... Tổ... Phường Thị xã Thái Bình
Nghỉ mùa
Tiết học cuối cùng của hôm thứ bảy là tiết sinh hoạt, cô giáo tươi cười nói: – Cô chúc các em trong một tuần nghỉ mùa sẽ giúp cho bố mẹ được nhiều việc, và đừng em nào lơ là học tập. Hương đứng dậy thay mặt cho cả lớp hứa trước cô giáo là sẽ xứng đáng với lòng cô mong muốn.
Cú và mèo
Ngày xưa, Cú và Mèo là đôi bạn thân thiết. Chúng sống với nhau rất thuận hòa trong một túp lều nhỏ. Hằng ngày, chúng cùng nhau đi kiếm ăn, đêm về ôm nhau ngủ. Những lúc rỗi rãi,
Chuyện cây khoai nước
Ở bờ rào phía sau nhà tôi nơi chiếc cống chảy qua có một cây khoai nước. Trước kia nó là một củ khoai ai vứt ra đấy dần dần nảy mầm và mọc lá xanh non. Ngày ngày tôi vẫn thấy nó và cũng chẳng buồn để ý xem nó mọc ở đấy làm gì. Một hôm mẹ tôi về quê thăm bà và bà mang lên
Bạn ở xa
Cứ mỗi sáng tôi lại cõng cái Hoa đi học. Chợt thấy cô bé Liên Xô thường ngày xuất hiện ở cổng khu chuyên gia, tôi bảo Hoa:- Kìa, cái con bé ấy đấy! nó rất thích chơi với trẻ con ta.- Vậy mình ra chơi với nó đi - Hoa háo hức giục tôi. Thế là tôi cõng Hoa đi lại gần cô bé Liên Xô.
Hai con thỏ và mảnh rau muống
Lớp phát động làm kế hoạch nhỏ, tôi với Nga bàn nhau xem nên làm thế nào? Thu lượm giấy loại thì các bạn đã đặt hết chỗ rồi. Đi mò cá bán lấy tiền nộp quỹ ư? Cái Nga nó sợ đỉa! Còn móc cua thì tôi lại sợ móc phải rắn.



