
- ĐÀO THANH BÌNH

Quên - hậu quả nhỡn tiền
Nhân giỗ Cụ, Bà Nội cho Sâu về quê. Tư trang quần áo sẵn sàng, không thể quên hai món: Bỉm (qua đêm) và Em bé Thỏ - quà mẹ Sâu mua và là người bạn thân thiết của Em. Câu nói cửa miệng của Sâu:
Khoảng cách thế hệ: Khi mái đầu bạc cúi xuống bên mái đầu xanh
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có một mối quan hệ vẫn luôn tỏa sáng như ngọn đèn ấm áp, bất chấp mọi "khoảng cách" mà thời gian tạo ra: Đó là tình yêu thương vô bờ bến giữa ông bà và con cháu.
Khi ta có một nơi để về
Giáp Tết Nguyên Đán, trời lúc lạnh thấu xương, khi lất phất mưa phùn, thêm sương mù giăng giăng mỗi sáng sớm hay khi chiều về, bên mâm cơm nhỏ, lòng người bà, người mẹ bất chợt se se buồn, nghĩ về những mâm cơm lẻ…
Xuống chợ, xuống chợ với em!
Nhà ở tít trên tầng 15, nên mỗi lần đi chợ, nó thường mượn giai điệu người vùng cao, nhại câu hát: “Xuống chợ, xuống chợ với em”, để rủ chồng. Nghe nó rủ rê, Ông Xã, chắc chừng ngại lắm, nhưng vẫn tặc lưỡi:
Tết ùa vào nhà... không kịp đỡ
Sâu về quê ngoại, Mèo cũng về Bắc Giang, nhà vắng, thiếu đi 50% các cuộc hẹn hò với con cái, tự dưng, cứ nguội ngắt. Sáng dậy, rủ nhau đi ăn, nhớ cháu, bà mượn giọng điệu của Sâu dí dỏm:
Đừng để cơ thể "sập nguồn" vì quên bật công tắc chill!
Mỗi lần nhà có việc, cậu cả chỉ 2-3 chén rượu, bát cơm, bát canh xong là tìm chỗ … ngủ vì chả còn muốn ngồi chứ đừng nói đứng. Còn lão gia thì ngược lại, càng uống càng vào, chuyện như pháo rang, cho đến khi tan tiệc,
Những phiên chợ Tết đáng yêu nhất
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được.



