
- PHẠM HỒNG OANH

Bão
Chẳng vô tình đâu anh Khi lòng em bão nổi Cơn mưa chiều rong ruổi Ướt nhòe lời thương nhau. Nào phải tại em đâu Khi mới là vĩ độ Nơi hình thành muôn thuở Tâm bão, vẫn là anh.
Nhật ký cánh đồng
Tôi trở về khi mùa lũ đang lên Mẹ ngoi ngóp dưới đồng xa cấy dặm, Hạt gạo ở quê những ngày giáp hạt Như gầy hơn gạo của thị thành.
Không đề
Thượng đế thường mang nỗi buồn, Tặng nhiều hơn cho con gái, Một người lặng thầm hóa đá Thành nỗi đau của muôn người. Giá con sóng hát thành lời, Biển đâu xô bờ quằn quại ,
Vu Lan nhớ mẹ
Lại mùa Vu lan vắng mẹ Nhà mình cứ trống trải hơn, Các cháu chưa nguôi thương nhớ: Bà ơi, bà ở nơi nào? Bên bờ ao làn rau muống Mẹ ươm, giờ vẫn còn xanh,
Thu ở Làng Bo
Chiều phai dần như ánh mắt xa, Đêm về trăng lẫn với cỏ hoa, Thu chợt đến như người vừa khóc, Sương hay là ánh mắt đỏ hoe?
Dáng Thu
Chiều nay ngập ngừng chân bước Đếm từng chiếc lá khô rơi Lòng ai chưa lường hết được Những điều cứ ngỡ xa xôi. Những hạt sương trắng nhỏ nhoi Chơi vơi giữa trời mưa nắng
Đảo
Đến từ mây Dệt thành nắng gió, Cánh chim bầy sải sóng giữa ngàn khơi. Biển kể với tôi Sóng giãi bày rồi Có con sóng vẫn lặng thinh trong cát? Đảo xanh hay đảo trắng Có đủ kiệt cùng không



