
- PHẠM HỒNG OANH

Mưa ngâu
Chắc còn uẩn ức gì đây, Mỗi năm chỉ có vài ngày gần nhau. Hạt buồn lúc chậm, lúc mau, Sụt sùi cảnh vợ chồng Ngâu đến giờ! Bao nhiêu đôi lứa tìm về,
Trước Thu
Lại đành lòng trốn gió heo may Sợ thu đến cây em trút lá Chút sương giăng cũng đủ làm buốt giá, Cây vốn mềm, thoáng gió cũng lao xao. Lại cũng đành trốn cả mưa Ngâu Sụt sùi thế làm sao chịu nổi,
Tháng Bảy ơi Tháng Bảy!
Người ta vẫn gọi tháng Bảy ta là tháng Vu lan báo hiếu, tháng xá tội vong nhân, tháng Ngâu vầy, rồi gọi là tháng cô hồn dã quỷ nữa. Kệ người ta, tôi chẳng gọi tháng Bảy bằng tên gọi nào hết. Tôi chỉ biết đó là tháng Bảy đầu thu với heo may và bão, lũ đang về.
Thơ cho ngày sinh nhật
Bạn đội mưa đến chúc mừng, Hình như chiều bỗng nhiên chùng thêm ra, Không có nến, chẳng có hoa, Ngày sang tuổi mới mưa nhòa nhạt mưa! Giã từ mây trắng mộng mơ Đã se se gió bơ vơ đón chào,
Chú ơi!!!
Chú đang nằm lại nơi đâu, Rừng xanh, núi đỏ, sông sâu, đất dày? Chỉ còn những nhớ thương này Cứ bằn bặt giữa tháng ngày vô tâm. Cầm lên tiếng gọi non sông, Chú mang tuổi trẻ đi không trở về,
Bài toán
Bài toán con hỏi sáng nay Mẹ mới chỉ nghĩ ra đáp số Mà quên cách diễn giải rồi. Bài toán của con cần có cả lời Thì mẹ lại bỏ qua phần ấy, Con à, khi cần chú thích Mẹ vừa quên, vừa thiếu, vừa thừa.
Cây khế
Quả vàng chín với heo may Quả xanh gội tiếp tháng ngày nắng mưa Hoa nở đẹp…ta làm thơ Khi nếm quả mới dại khờ biết chua!



