
- PHẠM HỒNG OANH

Cảm nhận Thái Nguyên
Em đến Thái Nguyên một chiều tháng Bảy, Sông Cầu, nước vẫn chảy lơ thơ, Bờ bãi xanh, chẳng thể xanh hơn nữa, Sông của thi ca sao thấy vắng lục bình?
Gửi người một thuở
Thôi, người hãy hạnh phúc đi, Ta chẳng thể níu người về nữa đâu Tình yêu, sóng cả sông sâu, Ta nâng niu những nỗi đau thật lòng. Ta mơ một khoảng trời hồng,
Mùa về trên cánh đồng của Mẹ
Những ngày nắng nóng như đổ lửa của tháng 5 âm lịch cũng là mùa thu hoạch lạc. Gần 5 giờ chiều cả nhà mình mới ra cánh đồng. Nắng vẫn gay gắt nhưng có gió mát và không gian thoáng rộng vẫn dễ chịu hơn nhiều so với lúc nằm lì trong phòng điều hòa.
Cà phê chiều
Thôi về đi, cà phê đã cạn rồi Đáy cốc, chỉ còn viên đá vỡ, Chẳng lẽ cứ ngồi như tạc thế Nghe bơ vơ đang vỡ trong chiều?
Viết tặng con trai
Ơi cái thằng Kỷ Sửu của mẹ ơi Con là chú Trâu Vàng hay Trâu Sứt Mới trong bụng mẹ thôi con đã nằm ngôi ngược Năm tuổi đầu con “náo loạn thiên cung”.
Bây giờ đang giữa mùa Sen
Bây giờ đang giữa mùa sen, Ta như hạt lép nằm chen nhụy hồng, Có con sáo đã sổ lồng, Ngẩn ngơ vẫn đợi một ngồng sen xanh.
Mùa Sen hẹn đợi
Tháng Tư về, giữa bạt ngàn hoa lá, sắc màu của nửa xuân nửa hạ thì có những bông hoa màu hồng tươi đang lấp ló trong những lớp lá xanh nõn nà trên mặt đầm, hồ, như chờ đợi những cơn mưa đầu mùa hạ bắt nhịp sẽ bung lụa, sẽ bừng nở lung linh, đấy chính là những nàng sen hoàng hậu, những bông sen tinh khôi của mùa hạ nồng nàn!



