
- PHẠM HỒNG OANH

Nói với con về những cánh buồm
Con có nghe Tiếng sóng vỗ về như những lời ru Biển luôn hát những lời riêng của biển Biển sẽ thẫm một màu biền biệt Khi có buồm ra đi mà chẳng trở về.
Mưa mùa Hạ
Đó là cơn mưa Cũng ồn ào như ngàn cơn mưa khác! Sấm đùng đoàng gọi chớp Mưa khanh khách cười mãn nguyện, hồn nhiên.
Có một niềm vui
Niềm vui không có men Mà làm ta chếnh choáng Lòng tin không năm tháng Mà đổi màu thời gian.
Phượng
Phượng không đứng lẻ từng bông, Mà kết chùm nhớ, chùm mong, chùm tìm, Mỗi cánh hoa, một nỗi niềm Điều chưa nói đã lặn chìm vào hoa!
Mẹ
Bảy mươi ba tuổi, lần đầu tiên mẹ biết thế nào là ngồi trên máy bay, lần đầu tiên biết thế nào là Sài Gòn hoa lệ. Mẹ đi Sài Gòn thăm chị gái cả của mẹ 84 tuổi đang nằm viện muốn có mẹ vào. Trước khi đi, mẹ lo lắng gọi điện cho anh trai 78 tuổi cũng đang ốm là anh ở nhà giữ gìn sức khỏe, cố gắng ăn uống, em đi mấy bữa em về.
Hạ ơi!
Như là muốn nói cùng tôi Gốc cằn cỗi thế, lá rồi sẽ xanh Quả thơm sẽ trĩu đầu cành Gió mây sẽ bớt mong manh. Hạ về !
Viết cho con gái
Con gái ơi, Lộc trời này mẹ tích từ mùa đông, Qua mùa xuân non tơ, qua mùa hè nóng bỏng Đến mùa thu thăm thẳm Mẹ ôm tròn lộc non. Những ngôi sao trên bầu trời xanh kia Không lung linh bằng sao con giữa bầu trời của mẹ



